Lăng Hàn đương nhiên sẽ không sợ, đồng dạng lấy ánh mắt tràn ngập khiêu khích nhìn đối phương, chỉ cần đối phương dám ra tay, hắn khẳng định một quyền đánh ngã đối phương.
- Nhiệm vụ lần này, là đưa thứ này vào hạch tâm của Viêm Sương vị diện.
Mông Đông cuối cùng nói ra nội dung cụ thể của nhiệm vụ, hắn lấy ra một đồ vật, là một hình cầu, phía trên lưu chuyển ánh sáng màu đen lộng lẫy, tản ra khí tức vô cùng tà ác.
Ánh mắt Lăng Hàn xiết chặt:
- Đây là vật gì?
- Chỉ cần ngươi hoàn thành nhiệm vụ, không nên hỏi đừng hỏi!
Ba Đa lập tức quát.
- Ai ai ai!
Mông Đông vội vàng khoát tay.
- Đều là người trong nhà, có cái gì không thể hỏi.
Hắn cười ha ha.
- Đây là đồ vật bản chủ luyện chế, đối với hạch tâm vị diện có hiệu quả ăn mòn mãnh liệt.
Hắn nhìn Lăng Hàn một chút, tiếp tục nói:
- Chỉ cần quăng thứ này vào hạch tâm của Viêm Sương vị diện, sẽ suy yếu lực lượng của vị diện này, để bản chủ ở trên vị diện va chạm chiếm được thượng phong.
Trong lòng Lăng Hàn giật mình, một chiêu này thật đúng là độc.
Vị diện hạch tâm là trái tim của một vị diện, chỉ cần ăn mòn nó, vậy sẽ suy yếu lực lượng của vị diện cực lớn.
Đương nhiên, muốn làm đến điểm ấy cũng vô cùng khó khăn, nhất là đối với vị diện siêu cấp như Viêm Sương vị diện, cường giả Lục Bộ ngạnh kháng cũng chỉ có hôi phi yên diệt.
Thứ này thật có thể có hiệu quả sao?
Lăng Hàn không biết đây có phải là Cuồng Loạn cố ý thử thăm dò hắn hay không, có lẽ căn bản không có hiệu quả như Mông Đông nói.
Nhưng vạn nhất là thật thì sao?
Lăng Hàn do dự, nên trực tiếp xuất thủ bắt đám người Mông Đông, hóa giải âm mưu nhằm vào Viêm Sương vị diện này, hay tiếp tục lá mặt lá trái làm thám tử, tìm ra toàn bộ ám thủ của Cuồng Loạn.