- Oa, không muốn mặt a, ba cái đánh một cái.
Hổ Nữu oa oa kêu to, lại cắn răng không lùi.
Nàng muốn lui dễ dàng, nhưng Nữ Hoàng làm sao bây giờ?
Mặc dù hai nữ đấu đến đấu đi, nhưng đều là người của lão Lăng gia, làm sao có thể nhìn đối phương rơi vào tay địch nhân?
- Rút lui.
Nữ Hoàng nói, nàng tới gần Hổ Nữu.
- Ha ha, nếu có thể để các ngươi chạy, vậy chúng ta cũng không cần lăn lộn!
Tứ Bộ áo bào đỏ nói, hắn trấn áp thô bạo, lại một canh giờ trôi qua, Hổ Nữu cuối cùng không có ký hiệu cấp bảy thứ tư có thể vận chuyển, chiến lực ngã xuống.
- Không biết xấu hổ, ngươi còn có biện pháp gì không?
Hổ Nữu nhìn Nữ Hoàng kêu lên.
Nữ Hoàng nhún vai, biểu thị c*̃ng vô kế khả thi.
- Vậy không thể làm gì khác hơn là gọi Lăng Hàn ra.
Hổ Nữu lớn tiếng kêu lên.
- Lăng Hàn, mau tới cứu mạng a!
- Còn muốn để cho người cứu mạng?
Tứ Bộ tóc trắng cười lạnh.
- Lúc này, ai cũng cứu không được các ngươi!
- A, ngươi dựa vào cái gì khẳng định như vậy?
Hưu, bóng người lóe lên, Lăng Hàn đã xuất hiện.
- Lăng Hàn!
Hổ Nữu vui vẻ kêu to, c*̃ng mặc kệ đây là trường hợp nào, lập tức nhảy tới trên thân Lăng Hàn, ôm lấy hắn.
Mặc dù Phí Bạch Chư đã đoạn mất tưởng niệm với hai nữ, nhưng nhìn thấy Hổ Nữu cùng Lăng Hàn thân mật như thế, hắn vẫn không nhịn được trên mặt biến sắc. Hắn hừ lạnh một tiếng nói:
- Nhị Bộ nho nhỏ.
Trong giọng nói tràn đầy khinh thường.
Thiên Tôn tóc trắng cùng áo bào đỏ cũng cười to, thật sự là không biết mùi vị, còn tưởng rằng kêu ra siêu cấp cường giả gì, thế mà chỉ là một tên Nhị Bộ.
Nhị Bộ có thể làm gì?