- Ba vị chớ có để ở trong lòng, tiểu tử này tiến lên Thiên Tôn vị không bao lâu, cực kì tâm cao khí ngạo, khó tránh khỏi không coi ai ra gì.
- Không sao.
Lăng Hàn cười nói, hắn nhìn người trẻ tuổi áo xanh kia một chút, trong lòng đã hạ quyết tâm, muốn đánh gia hỏa này một trận.
Lão giả áo đỏ lại nói:
- Sắp tiếp cận địa tâm, mọi người không ngại cùng một chỗ, có thể chiếu ứng lẫn nhau?
Theo người khác, đây thật là thiên đại hảo sự, một vị cường giả ít nhất là Tứ Bộ tha thiết mời, đây không phải nhiều một Hộ Thân Phù sao?
Lăng Hàn c*̃ng cười:
- Mặc dù cái này là một vị diện chết đi, nhưng dù sao đã từng là cực kỳ cao cấp, hạch tâm của vị diện có khả năng còn có uy lực lớn lao, cực kỳ nguy hiểm.
- Phải, cho nên ba người các ngươi càng cần hợp tác với bản tôn.
Lão giả áo đỏ cười nói.
Lăng Hàn lắc đầu:
- Tại hạ làm sao biết, tiền bối là thật muốn bảo hộ chúng ta... Hay muốn cầm chúng ta làm đá ném đường, đi dò xét nguy hiểm phía trước?
Lão giả áo đỏ sững sờ, sau đó cười ha ha:
- Tiểu tử, ngươi rất thông minh a.
- Tiền bối quá khen.
Lăng Hàn lộ ra cực kỳ khiêm tốn.
- Bất quá, thông minh quá sẽ bị thông minh hại.
Biểu lộ của lão giả áo đỏ trở nên lành lạnh.
- Ngươi đã có giác ngộ như vậy, vậy bản tôn cũng lười nhiều lời, ngoan ngoãn dò đường ở phía trước đi.
- Nếu tại hạ nói không thì sao?
Lăng Hàn nói.
- Vậy ngươi cũng chỉ có một con đường chết!
Câu này không phải lão giả áo đỏ nói, mà là một nữ tử áo tím, nàng cực kỳ tịnh lệ, nhưng so với Nữ Hoàng cùng Hổ Nữu lại kém quá nhiều.
- Hiện tại thế đạo này, chết mấy Thiên Tôn không đáng kể chút nào a.