Ba người đi theo đạo đồng, rất nhanh liền đi tới một lương đình, chỉ thấy một lão giả đang ngồi, mà sau lưng thì đứng hai người, không phải Ngưu Bất Quần cùng Bào Phong Vũ thì là ai?
Cái kia không cần phải nói, lão giả này chính là Huyền Lai đại sư.
- Lăng đại sư đồng ý cùng lão hủ luận bàn, thật làm cho lão hủ thụ sủng nhược kinh.
Huyền Lai đại sư cực kỳ khách khí, không phách lối giống như Ngưu Bất Quần cùng Bào Phong Vũ.
Hiển nhiên, hắn cũng không có bị vinh quang hiện tại làm choáng váng đầu óc, biết thiên hạ này chung quy là thế giới cường giả, ở trước mặt Thiên Tôn, Tiên Vương, Nguyên Thạch đại sư gì, cái kia đều là cặn bã mà thôi.
Hiện tại hắn bày thái độ ngay ngắn, ngày sau Thiên Tôn hết chỗ dùng tới hắn, nói không chừng còn có thể để hắn bảo trì địa vị siêu nhiên.
Đây mới gọi là lão luyện, khéo đưa đẩy.
Lăng Hàn cười ha ha:
- Nghe qua đại danh của Huyền Lai đại sư, hôm nay gặp mặt, quả nhiên khí vũ phi phàm.
Đây cũng không phải hắn cố ý thổi phồng đối phương, những Nguyên Thạch đại sư đời đầu xác thực rất có trình độ, hắn nghe nói rất nhiều.
- Ha ha, khách khí! Khách khí!
Huyền Lai đại sư cười nói.
- Lần này lão hủ mời Lăng đại sư đổ thạch, chỉ là luận bàn kỹ nghệ, không có ý tứ gì khác.
A?
Lăng Hàn có chút kinh ngạc, lão nhân này thực sự chỉ muốn cùng mình luận bàn kỹ nghệ sao?
- Còn không mau nhận lỗi với Lăng đại sư!
Huyền Lai đại sư quay đầu quát khẽ với Bào Phong Vũ cùng Ngưu Bất Quần ở sau lưng.
Mặc dù hai người Bào, Ngưu không cam tâm tình nguyện, lại cũng chỉ có phần cúi đầu, ai cũng quỳ xuống nói:
- Lúc trước chúng ta mạo phạm Lăng đại sư, mong Lăng đại sư đại nhân có đại lượng, bỏ qua cho chúng ta một lần.