Đừng nói Thiên Tôn cấp thấp, ngay cả Tứ Bộ, Ngũ Bộ Thiên Tôn cũng cung phụng hắn như quý tân, cực kỳ khách khí, để hắn chậm rãi dưỡng thành tính tình ngạo mạn cực đoan, rất đơn giản, bị sủng đi ra.
Tiểu tử này lại dám nói muốn đánh mình thành chó chết?
Tâm hắn thầm giận, vốn chỉ là không lay chuyển được Ngưu Bất Quần, nể tình sư môn, hắn mới có thể tới, nếu như Lăng Hàn chịu thua, chủ động xin lỗi, hắn cũng lười hùng hổ dọa người.
Nhưng Lăng Hàn bộ dáng này?
Ha ha, hắn thật tức giận.
- Chúng ta tiến vào khu cao cấp.
Hắn nói.
Tại sao phải tiến vào khu cao cấp?
Bởi vì bên thắng được hết thảy, hắn còn muốn miễn phí chiếm bảo vật mà Lăng Hàn mở ra, khu cao cấp a, cái kia không cần năng lực đánh giá quá tốt, bằng vận khí cũng có thể gặp được mấy món tốt, cái tiện nghi này hắn tự nhiên phải chiếm.
Lăng Hàn khoát tay áo:
- Hôm nay có chút mệt mỏi, ngày mai lại đến.
Gia hỏa này có phải sợ hay không, chờ sau đó sẽ trốn?
Bào Phong Vũ chậm rãi gật đầu:
- Được.
Hắn đã hạ quyết tâm, chờ sau đó xin mấy người đi nhìn Lăng Hàn, không cho hắn rời Trung Thiên thành, lấy giao thiệp của hắn những năm này, mời ra mấy vị Tứ Bộ Thiên Tôn tuyệt không thành vấn đề.
Hắn là nghe nói, ngay cả Đại Vân Thiên Tôn c*̃ng không chặn được Lăng Hàn, tự nhiên không có khả năng để Nhị Bộ, Tam Bộ đi nhìn chằm chằm đối phương.
- Vậy ngày mai tái chiến.
Lần này Lăng Hàn cũng không phải đang đùa Bào Phong Vũ, mà là hắn quả thật có chút mệt, cần nghỉ ngơi.
Đương nhiên, miễn cưỡng mà đi cũng không phải không thể, nhưng tại sao hắn phải làm như vậy?
Dù sao nguyên thạch lại không biết bay, hai người kia vì đánh cược duỗi cổ, treo khẩu vị của bọn hắn cũng không sao.