- Thế nào, ngươi muốn chết sao?
Lăng Hàn lành lạnh nói, hắn không thích giết loạn một mạch, nhưng ngươi rõ ràng thua, lại không thực hiện đổ ước, vậy cũng đừng trách hắn ra tay tàn nhẫn.
Ba, Ngưu Bất Quần không tự chủ được quỳ xuống, ánh mắt của Lăng Hàn thật là đáng sợ.
Phải biết hắn chỉ là một Tiên Vương tầng chín, làm sao có thể tiếp nhận áp lực của Tứ Bộ?
Đã quỳ xuống, hắn c*̃ng mất đi ý chống cự, mặc dù không cam lòng, nhưng đổ ước chính là đổ ước, nếu không tuân, đồng dạng mất hết thể diện. Hơn nữa, Lăng Hàn giết người trước, căn bản chính là hỗn đản không tuân theo quy củ, loại người này thật sự là không dễ chọc.
Ba ba ba, hắn dập đầu, mười cái, một cái c*̃ng không ít.
Hắn đứng dậy, trong hai mắt đã phun ra lửa, muốn giết người.
Lăng Hàn căn bản không thèm để ý, nhìn về phía Lãnh Tu Nhiên:
- Đến ngươi!
Lãnh Tu Nhiên không cam lòng, làm vùng vẫy giãy chết nói:
- Cha ta chính là Tứ Bộ Thiên Tôn Lãnh Đạo!
- Cái gì nóng lạnh, quỳ xuống cho ta!
Lăng Hàn nghiêm nghị quát.
- Không thì ta giết ngươi tại chỗ!
Lãnh Tu Nhiên rất muốn mạnh miệng vài câu, lại một chút lực lượng c*̃ng không có.
Xác thực, không tuân thủ đổ ước, Lăng Hàn hoàn toàn có thể giết hắn, dù phụ thân hắn c*̃ng tìm không ra cớ gì, chí ít không thể lấy lý do này tìm Lăng Hàn báo thù. Hơn nữa, Lăng Hàn này là người nói lời giữ lời, hắn cũng không dám đi cược quyết tâm giết người của Lăng Hàn.
Hắn chậm rãi quỳ xuống, trong ánh mắt tràn đầy lửa giận, hắn thề, nhất định sẽ mời phụ thân ra, trấn sát Lăng Hàn.
Ba ba ba, hắn c*̃ng dập đầu mười cái.
Lăng Hàn cười nhạt một tiếng, đưa tay chộp một cái, nắm lên viên Thiên Tôn ký hiệu kia, tiến vào trong thức hải.