Hắn vốn chỉ hơi rơi xuống hạ phong, nhưng bây giờ lại ở vào thế yếu rõ ràng, ai cũng có thể nhìn ra được.
Cứ theo đà này, Mông Đông phải thua.
- Không tệ, ngươi thật đúng là không tệ, xem ra, đại chiêu của ta phải dùng ở trên người ngươi.
Mông Đông cười to, hắn bỗng nhiên đưa tay phải, bắt về phía Lăng Hàn, cái tay này phóng đại vô tận, phảng phất như hóa thành một mảnh Thiên Địa.
- Hủy Diệt Thiên Nguyên!
Hắn thầm kêu.
Oanh, đại thủ đè xuống, tất cả mọi người ai cũng ở trong lòng dâng lên cảm giác đè nén vô tận, phảng phất như linh hồn cũng bị sinh sinh xé rách.
Đây là pháp thuật gì, làm sao sẽ để cho Thiên Tôn cũng kiềm chế như thế?
Lăng Hàn c*̃ng có cảm giác khó chịu không cách nào hình dung, đầu muốn phá vỡ, nhưng lại một nháy mắt về sau, trong thân thể của hắn đột nhiên tuôn ra một cỗ lực lượng, tiêu trừ sạch sẽ cảm giác đè nén này.
Hắn không kịp đi kỳ quái cỗ lực lượng này là thế nào đến, vội vàng vung ra một quyền, đón lấy bàn tay lớn kia.
Bành, đại thủ này bị hắn một quyền oanh bạo.
Dứt bỏ loại cảm giác đè nén kia không nói, một chiêu này chỉ là rất mạnh, nhưng không phải mạnh ngoại hạng.
- Ừm?
Mông Đông lộ ra vẻ khó tin, thậm chí dừng tay lại, hắn không thể nào tiếp thu được một kích này cuối cùng mình không công mà lui.
Nhưng chỉ một nháy mắt sau, hắn liền bừng tỉnh đại ngộ:
- Nguyên lai ngươi cũng là...
Ngươi cũng là cái gì?
Lăng Hàn kinh ngạc nói:
- Vì cái gì không nói cho hết lời?
Mông Đông gật gật đầu, lại nói:
- Ha ha, khó trách ngươi không biết, bởi vì ngươi còn không có thức tỉnh. Không vội, không vội, chờ ngươi có một ngày minh bạch, tự nhiên không cần ta giải thích gì.