Cửu Ngũ Thiên Tôn tiến vào, đi chưa được mấy bước liền nhìn thấy một người trẻ tuổi mặc áo trắng đang ngồi ở trong hoa viên, thưởng thức trà thơm.
Hắn chính là Vinh Dương, con trai độc nhất của Lục Bộ Thiên Tôn Vinh Thiên Ngọc, thiên phú kinh người, tu luyện bất quá bảy kỷ nguyên cũng đã là Tứ Bộ, ngay cả Cửu Ngũ Thiên Tôn cũng phải ghen ghét, bởi vì hắn tu luyện mười mấy kỷ nguyên y nguyên chỉ là Nhất Bộ.
Hiện tại mặc dù Cửu Ngũ đạt đến Tam Bộ, nhưng hậu tích bạc phát đã dùng sạch sẽ, trừ khi hắn có thể đạt được đại lượng Thiên Tôn ký hiệu, nếu không không có khả năng lại có tiến bộ.
- Bái kiến Vinh đại nhân!
Cửu Ngũ Thiên Tôn chắp tay chào, Thiên Tôn chỉ là một quần thể gọi chung, nhưng cảnh giới khác biệt, địa vị đương nhiên c*̃ng hoàn toàn khác biệt.
Vinh Dương khẽ gật đầu, như cũ thưởng thức trà, thản nhiên nói:
- Xảy ra chuyện gì?
- Vinh Tân Khoan chết rồi.
Cửu Ngũ Thiên Tôn có chút cúi đầu.
- Ừm?
Vinh Dương lập tức nhíu mày, oanh, một cỗ khí thế lưu chuyển ra, tiên dược bốn phía lập tức khô héo, đây không phải là bị lực lượng g**t ch*t, mà là khí tức của hắn quá cường đại, ngay cả tiên dược cũng không thể tiếp nhận.
Cửu Ngũ Thiên Tôn cũng có chút khó chịu, có một loại xúc động muốn thổ huyết.
Hắn hoàn chỉnh thuật lại sự tình một lần, không có bất kỳ vặn vẹo, lại tóm tắt quá trình hắn cổ động Vinh Tân Khoan, nhấn mạnh Vinh Tân Khoan là vì lấy Thiên Tôn ký hiệu cho Vinh Dương mới đi một chuyến.
Vinh Dương trầm mặc, nhưng rất nhanh không khí bốn phía liền sôi trào, sau đó vỡ vụn, hiện ra từng hư không trùng động nhỏ bé.
Trong lòng Cửu Ngũ Thiên Tôn không khỏi giật mình, hắn toàn lực xuất thủ đương nhiên cũng có thể đánh nát hư không, nhưng tuyệt đối làm không được giống như Vinh Dương cử trọng nhược khinh như thế.