Hưu hưu hưu, ánh sáng không ngừng giương động, chỉ trong nháy mắt, ký hiệu biến mất, kim quang cũng biến mất.
Lăng Hàn lập tức cảm thấy lực lượng ăn mòn đáng sợ đánh tới, vội vàng phóng lên trời.
Bành, hắn xông phá địa tầng mà ra, chỉ thấy trên thân tất cả đều là vết thương, làn da hủ hóa, hơn nữa còn đang không ngừng khuếch trương.
Lăng Hàn vội vàng vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh đối kháng, hủ hóa lập tức ngừng lại, nhưng chỉ cần hắn dừng lại vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, hủ hóa sẽ tiếp tục, để hắn hoàn toàn không dám khinh thường.
Đám người Nữ Hoàng vội vàng vây quanh, nhao nhao hỏi thăm tình huống của hắn.
- Không có việc gì.
Lăng Hàn gật gật đầu, hắn chỉ nhận lấy lực lượng ăn mòn của Tam Bộ Thiên Tôn, chỉ cần cho hắn một chút thời gian khẳng định có thể giải trừ.
Bành, Trang Phi Thụy xông ra mặt đất, hắn c*̃ng không tốt hơn chỗ nào, trên thân tất cả đều là từng cái phá động.
Hắn oán hận nhìn Lăng Hàn, Thiên Tôn ký hiệu đã bị Lăng Hàn đoạt được, trừ khi hắn có thể luyện hóa, không thì căn bản không có khả năng đạt được.
Nhưng, hiện tại tất cả mọi người đang đối kháng với Cuồng Loạn, ai dám coi trời bằng vung?
- Hừ!
Hắn phất ống tay áo một cái, từ trong khe địa tầng bay lên trên, đã không thể được Thiên Tôn ký hiệu, vậy hắn liền đi giết sạch tất cả dị loại xả giận.
Lăng Hàn không hề động, hắn tin tưởng Trang Phi Thụy không thể nào làm được, bởi vì đối phương cũng bị lực lượng Thiên Tôn trong huyết hải ăn mòn, cần tiêu tốn rất nhiều lực lượng đi trấn áp, cứ như vậy, hắn muốn đánh thắng chừng trăm Tam Bộ Thiên Tôn, cái kia Lăng Hàn thật đúng là không tin.