Đại Hắc Cẩu, Hắc Lư, đều là gia hỏa hắc đến thực chất, thế mà còn dám nói mình không thích chiếm tiện nghi của người, thật sự là da mặt dày hơn tường thành.
Hắc Lư cũng không sợ để người ta biết nó có mang ba Thiên Tôn ký hiệu, đây chính là Chu Hằng cho nó, ai dám đoạt?
Lục Bộ Thiên Tôn thậm chí có thể đối kháng áp lực của hai vị diện chồng lên, hắn hoàn toàn có thể từ tầng thứ nhất giết tới tầng thứ bảy, chiến lực không có một chút suy yếu, ai dám gây dạng Chí Tôn này?
Cho nên, Hắc Lư rõ ràng chỉ là Nhất Bộ Thiên Tôn, lại ngưu bức hơn rất nhiều Tứ Bộ, Ngũ Bộ Thiên Tôn, bởi vì ai cũng biết nó cùng Chu Hằng quan hệ tốt, giống như thân huynh đệ.
Nguyên Ứng Long c*̃ng mang tới một đống tiểu đệ của mình, thời điểm nhìn thấy Lăng Hàn, bọn hắn ai cũng ngượng ngùng, nhao nhao nhận lỗi, hiển nhiên là đã sớm đạt được Nguyên Ứng Long thụ ý.
- Đi thôi, rất nhiều người để mắt tới chỗ kia, chúng ta phải nắm chắc thời gian.
Nguyên Ứng Long nói.
Một khi Thiên Tôn ký hiệu bị người lấy được, vậy cũng chỉ có thể truyền lại mà không thể truyền thụ, cho nên nhất định phải thừa dịp thời điểm ký hiệu sơ hiện quan sát, học tập.
Bọn hắn xuất phát, bay về phía khu vực hai giới va chạm.
Sau khi cùng Cuồng Loạn khai chiến, trận tuyến của bọn hắn vẫn lùi bước, mặc dù Viêm Sương vị diện rất lớn, nhưng sẽ có một ngày bọn hắn lui không thể lui.
Nghĩ tới đây, tất cả mọi người tâm tình nặng nề, đồng thời c*̃ng dâng lên khát vọng mãnh liệt, thu hoạch được lực lượng ngập trời, nghịch chuyển cục diện.
Càng đi xa, hoàn cảnh nơi này càng âm u, kỳ quái, hoàn toàn khác với Viêm Sương vị diện.