Hắn nhanh chóng thối lui, tiếp tục đấu như vậy hắn thua không nghi ngờ.
Khi kéo ra đầy đủ khoảng cách, hắn bắt đầu chuẩn bị đại chiêu.
- Lăng Phi Phàm, hết thảy đến đây kết thúc!
Hai tay của hắn lập tức giơ lên, lòng bàn tay b*n r* ngọn lửa màu trắng.
Thái Dương Minh Diễm, có thể đốt diệt hết thảy.
Lăng Phi Phàm không khỏi có chút thất vọng, vốn cho rằng ở dưới hắn cuồng oanh loạn tạc, căn bản không có để Dương Huyền Long cơ hội phóng đại chiêu, nhưng thiên tài dù sao cũng là thiên tài, vẫn để hắn thoát ra ngoài.
Hắn vẫy vẫy hai tay, chỉ cảm thấy xương cốt vô cùng đau đớn, dù sao thể thuật của hắn là cấp tốc tăng lên, không có khí lực xứng đôi, trước đó cường độ cao chiến đấu để hắn phụ tải rất lớn.
- Không nên mơ mộng hão huyền, ngươi sẽ chỉ bị ta đánh thành cặn bã mà thôi!
Hắn cười nói.
Bên ngoài, An Đạp Vân, Dương Chí Hà đều cực kỳ chấn kinh.
Lăng Phi Phàm cư nhiên mạnh như thế?
- Dùng thể thuật đè người, đây là phương thức chiến đấu của Thiên Tôn.
- Chẳng lẽ tiểu tử này sớm có thể câu thông lực lượng độc nhất vô nhị giữa thiên địa, rèn luyện bản thân sao?
Hai đại Thiên Tôn nhìn nhau một cái, đều tràn đầy khó hiểu.
Tiên Vương tầng một cũng có thể câu thông lực lượng độc nhất vô nhị của vị diện, đây thật là làm cho không người nào có thể tiếp nhận, thiên tài đi nữa c*̃ng không có khả năng như thế. Nhưng mà, trừ cái đó ra còn có giải thích khác sao?
An Đạp Vân không khỏi ý động, Dương Huyền Long chỉ là có khả năng trở thành Thiên Tôn, nhưng Lăng Phi Phàm nếu thật có thể câu thông lực lượng độc nhất vô nhị giữa thiên địa, như vậy chính là Thiên Tôn ván đã đóng thuyền.
Kỳ thật hắn cũng không thèm để ý Lăng Phi Phàm là người vị diện nào, đường đường Thiên Tôn đương nhiên là có ý chí tương ứng, hắn xem trọng là tiềm lực cùng bản tính.