- Ngươi bất quá mới vừa vào Tiên Vương, dựa vào cái gì cho là mình xứng làm con rể của bản tôn?
An Đạp Vân nói, mặc dù cực kỳ chán ghét tiểu tử thông đồng với ái nữ này, nhưng lại không thể không thừa nhận tiểu tử này có chút dũng khí.
Cũng chính là như thế, hắn mới nguyện ý nói nhiều hai câu.
Lăng Phi Phàm lộ ra biểu tình ngượng ngùng:
- Con người của ta kỳ thật c*̃ng không có ưu điểm gì, chỉ là dáng dấp đẹp trai một chút, làm người c*̃ng thành thật, tiềm lực lại rất lớn, ngày sau thành tựu Thiên Tôn không đáng kể.
Khóe miệng của An Đạp Vân có chút co quắp, ngươi đây là thật không có ý tứ, xác định không phải khoe khoang sao?
Hắn chán ghét loại người có hoa không quả này.
- Giết! Giết!
Hắn phất phất tay nói.
- Cha! Cha!
Thanh âm của một nữ tử từ trong phủ truyền ra, sau đó liền gặp một nữ tử thanh tú tuyệt lệ chạy vội ra, đằng sau là An Bình Thiên đang đuổi theo.
Nàng một phát bắt được cánh tay của An Đạp Vân:
- Cha, ngươi không thể giết hắn!
Nữ tử này là nữ nhi duy nhất của An Đạp Vân, cũng là hài tử nhỏ nhất, gọi An Tú Nhi, bất quá mấy trăm vạn tuổi, rất được An Đạp Vân sủng ái.
An Đạp Vân không khỏi trừng đại nhi tử một chút, bảo ngươi nhìn xem muội muội, đừng để nàng ra, ngươi lại coi như gió thổi bên tai, nếu không Tiên Vương tầng chín xuất thủ, làm sao có thể đuổi không bằng một Tiên vương vừa mới đột phá?
- Vì cái gì không thể giết?
Hắn vểnh râu lên nói.
- Bởi vì, bởi vì nữ nhi đã mang thai con của hắn!
An Tú Nhi cắn răng nói.
- A?
Lăng Phi Phàm lập tức há to miệng, thầm nghĩ ta chỉ sờ qua tay của ngươi, như vậy cũng có thể mang thai?