Bảy người này đều là Tiên Vương tầng chín đỉnh phong, tiến hóa lũy thừa không phải mười một chính là mười hai, tới đây là muốn thu hoạch được thời cơ đột phá chuẩn Thiên Tôn, nếu không dù cho trong tay có bảo vật Thiên Tôn cấp c*̃ng không có khả năng chống đỡ lâu như vậy.
Chỉ tiếc, bảo vật trong tay bọn họ dù sao cũng không phải Thiên Tôn Bảo Khí, cuối cùng cũng có thời điểm hao hết, đến lúc đó bọn hắn liền bị chiến lực của chuẩn Thiên Tôn bao phủ.
- Nhìn cái gì, còn không tranh thủ thời gian xuất thủ?
Một người quát mắng, vừa rồi nếu không phải vì trợ giúp Lăng Hàn tiến đến, bọn hắn cũng không thả đại chiêu, khiến cho hiện tại bọn hắn cực kỳ phí sức.
Người này gọi Chu Bá.
Lăng Hàn cười ha ha:
- Đối với ân nhân cứu mạng, ngươi hẳn nên khách khí một chút a.
Ân nhân cứu mạng?
Chu Bá sắp điên rồi, Lăng Hàn đến, còn mang đến trên trăm chuẩn Thiên Tôn, để áp lực của bọn hắn lập tức lật ra mấy lần, đây coi là ân nhân cứu mạng gì?
Trong lòng A Mục lại hơi động:
- Ngươi gặp được Đỗ Thập Nhất rồi?
Lăng Hàn gật đầu:
- Đỗ huynh đã về võ viện báo tin tức.
Lời vừa nói, tất cả mọi người nhẹ nhàng thở ra.
Vậy là tốt rồi, bọn hắn lại kiên trì mấy năm, khẳng định có thể hết khổ. Bọn hắn đã giữ mười vạn năm, lại thủ nhiều mấy năm hẳn không có vấn đề.
Nơi này có địa hình trợ giúp, kỳ thật bảy tên chuẩn Thiên Tôn hay bảy mươi tên chuẩn Thiên Tôn vây công cũng không có khác biệt quá lớn, bởi vì công kích có thể đánh tới có hạn, vì không gian chỉ lớn như vậy.
Ở trên miệng hẻm núi, có thể đồng thời dung nạp số lượng chuẩn Thiên Tôn xuất thủ không sai biệt lắm là mười tên, cái này cũng tạo thành áp lực cường đại, để bọn người A Mục quá sức.