Cái này nói ra, đoán chừng không ai tin tưởng.
Chuẩn Thiên Tôn tầng bảy? Ha ha.
Người đến càng ngày càng nhiều, Lăng Hàn một mực đang tìm chủ nhân của chiếc xe ngựa Tiên Kim Hoàng Ngưu kia, nhưng vô luận hỏi ai, ai cũng lắc đầu, không biết còn có một nhân vật ngưu bức như vậy đến yến hội.
Người này cũng quá vô danh đi.
Ánh trăng giữa trời, có người đột nhiên kêu to:
- Thiếu chủ đến!
Lập tức, toàn trường yên tĩnh trở lại, nhao nhao nhìn về phía cửa ra vào.
Thân ảnh một nam tử trẻ tuổi rất nhanh liền xuất hiện, dáng người hắn thon dài, khuôn mặt anh tuấn, khí tức nội liễm, như đồng một người bình thường, nhưng chỉ cần nhìn nhiều, liền sẽ phát hiện hắn không giống người thường, nhưng muốn nói ra ở đâu bất đồng, lại không có ngôn từ gì có thể hình dung.
Hà Vũ Phong, vừa mới đột phá chuẩn Thiên Tôn.
- Rắm thí!
Đại Hắc Cẩu xùy một tiếng.
Lăng Hàn cũng nhẹ gật đầu, lại có một tia kinh ngạc, bởi vì Hà Vũ Phong đột phá bất quá nửa năm, cũng đã khống chế được khí tức, hiển nhiên vững chắc cảnh giới, từ điểm đó liền có thể chứng minh đối phương yêu nghiệt.
Hà Vũ Phong phong độ nhẹ nhàng, nâng chén mời mọi người tương ẩm, nói chuyện cũng cực kỳ khách khí, không bày cái giá chuẩn Thiên Tôn chút nào, để cho mọi người dần dần buông xuống băn khoăn, tràng diện lại khôi phục náo nhiệt.
- Ai là Lăng Hàn?
Hà Vũ Phong đột nhiên hỏi.
Lập tức, toàn trường lần nữa trở nên lặng ngắt như tờ, nhao nhao nhìn về phía Lăng Hàn.
Lăng Hàn chỉ làm như không nghe thấy, bưng một chén rượu lên chậm rãi uống.
Hà Vũ Phong nhìn qua, nói:
- Tôi tớ kia của ta, là bị ngươi giết sao?
Lời vừa nói ra, mọi người đều xôn xao.