Hắn rất rõ ràng, Lăng Hàn là không thể nào tới, Tần Sương ra tay, Lăng Hàn đã sớm trần thi hoang dã rồi.
Mà hắn, ở trước mắt bao người một mực chờ ở chỗ này, tự nhiên cùng Lăng Hàn chết không có nửa xu quan hệ.
Mã Ngọc Hải phất tay một cái, nói:
- Các vị, để cho mọi người thất vọng rồi, còn mời trở về đi.
Tất cả mọi người nhao nhao đứng dậy, trong nội tâm đối với Lăng Hàn tràn đầy xem thường, rõ ràng sợ chiến rồi.
- Một ngày còn chưa kết thúc, mọi người gấp cái gì chứ?
Thanh âm bình tĩnh vang lên.
Tất cả mọi người ngừng bước.
Lăng Hàn, đó là Lăng Hàn, hắn rốt cuộc tới.
Sắc mặt của Mã Ngọc Hải thì kịch biến, làm sao Lăng Hàn có thể tới?
Tần Sương đâu, chẳng lẽ hắn không có phục kích được sao?
Nếu nói như vậy, cái kia khá tốt, Lăng Hàn hiển nhiên sẽ không biết âm mưu của hắn, nhưng nếu Tần Sương ra tay, Lăng Hàn lại như cũ xuất hiện ở đây, vậy vấn đề trong đó liền lớn rồi.
Hắn ngăn không được nơi run rẩy, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?
Lăng Hàn đi nhanh mà tới, đi tới đỉnh núi, trực diện Mã Ngọc Hải. Hắn cười cười:
- Chứng kiến ta xuất hiện, rất khiếp sợ a?
Mã Ngọc Hải cưỡng ép trấn định:
- Ta khiếp sợ cái gì? Nguyên bản là ta ước chiến ngươi, chính ngươi lề mà lề mề, cho tới bây giờ mới xuất hiện.
Lăng Hàn nhìn chằm chằm vào Mã Ngọc Hải, trọn vẹn mấy tức, sau đó mới nói:
- Ngươi mời người nửa đường phục kích ta, muốn đưa ta vào chỗ chết, chứng kiến ta còn sống xuất hiện, vừa rồi trong nội tâm khẳng định bất ổn a?
Cái gì?
Nghe được Lăng Hàn nói, mọi người bốn phía đều oanh tạc mở nồi.
Thực sự như thế sao?
- Rất có đạo lý, bằng không mà nói, Mã Ngọc Hải rõ ràng bị thảm bại, lại không có tiến bộ rõ ràng, vì cái gì dám ước chiến Lăng Hàn?