- Kỷ huynh! Hỏa Tiên Tử!
Một đường đi qua, Lăng Hàn còn cười bắt chuyện với đám người Kỷ Vô Danh, Hỏa Phù Dung… lần này quyết chiến cũng hấp dẫn tất cả thiên kiêu của Tiên Vực vị diện, vì lần chiến đấu này song phương đều đến từ thế giới của bọn hắn.
Tiên Vực vốn là một vị diện cấp thấp, nhưng bây giờ lại xuất hiện hai tuyệt đại thiên kiêu, cái này để cho Võ Giả của Tiên Vực vị diện cực kỳ hãnh diện, thời điểm nhắc tới Thiên Sinh cùng Lăng Hàn, như trên mặt mình cũng có quang.
Khôi cũng ở phụ cận, hắn đồng dạng là Tiên Vực vị diện sinh ra, vô cùng cường đại, chỉ là khí lực không bằng Thiên Sinh, bị khắc chế đến sít sao.
Hắn tự nhiên có khuynh hướng Lăng Hàn, nhưng cũng biết cái hi vọng này quá mức xa vời.
Chỉ cần biết năng lực của Thiên Sinh, ai có thể tin tưởng Lăng Hàn sẽ thắng?
- Lăng Hàn, ngươi rốt cuộc tới!
Thiên Sinh nhàn nhạt nói, tuy tiếng nói không cao, lại tràn đầy uy nghiêm cùng bá khí, đây là hắn biểu hiện tự tin.
- Trong mắt của ta, ngươi cũng miễn cưỡng có thể xem như một thiên tài, thần phục ta, từ nay về sau đi theo ta.
Lăng Hàn chỉ làm không nghe thấy, tiếp tục đi về trước.
- Thiên Sinh, ngươi đây là nằm mơ sao?
Dị mở miệng nói.
- Tiên Vương tầng ba nho nhỏ, cũng dám cùng Thiên Sinh đại nhân nói như vậy?
Thiên Sinh tự nhiên khinh thường cùng Dị tranh luận, nhưng các tiểu đệ nhất định sẽ nhảy ra hộ chủ.
Thiên Sinh chỉ lạnh lùng nhìn Lăng Hàn, nói:
- Nếu ngươi không muốn tiếp nhận hảo ý của ta, vậy thì chờ bị ta đánh nổ đi!
Sau khi hắn xuất thế, chỉ có Lăng Hàn bẫy được hắn, để cho hắn sắp thành lại bại, không có lấy được máu huyết của tất cả thiên kiêu, bằng không thì hắn bây giờ còn có thể càng cường đại hơn. Cho nên, người hắn ghét nhất đương nhiên là Lăng Hàn, nếu không làm sao sẽ chủ động khiêu chiến?