Lăng Hàn hừ một tiếng, tay trái cầm ra, rút ra đại lượng thủy nguyên tố trong thiên địa tiến vào cơ thể, hóa giải tình thế nguy hiểm. Hắn lại vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, ý đồ bức cây châm nhỏ kia đi ra.
Nhưng châm nhỏ theo huyết dịch mà động, y nguyên nhanh đến kinh người, căn bản không có cách nào bắt.
- Không nên phí công, đây chính là Thiên Biến Thiên Tôn năm đó tự tay rèn luyện thành binh khí, tuy hắn tiện tay luyện, hơn nữa cũng không có dùng tài liệu trân quý, nhưng y nguyên không phải ngươi một Tiên Vương tầng bảy nho nhỏ có thể đối kháng.
Hoang Nguyệt ở phía sau nói.
Lăng Hàn tự nhiên sẽ không để ý tới, hắn cả đời trải qua vô số nguy hiểm, làm sao có thể vì dăm ba câu của đối thủ mà buông tha?
Bất quá, Hoang Nguyệt một chút cũng không có nói sai, hắn xác thực không có cách nào bức châm nhỏ ra.
Vậy thì…
Lăng Hàn đột nhiên lộ ra hung ác, một kiếm chém xuống ngón tay của mình.
Ba, huyết quang tóe lên, một ngón tay lập tức bị trảm rơi, cảm giác sôi trào cũng biến mất.
Bởi vì cây châm nhỏ kia vừa vặn vận chuyển tới ngón tay, bị hắn chém rụng theo ngón tay rồi.
Tráng sĩ chặt tay, không phải không để ý tới tay, mà là càng thêm quý trọng tánh mạng của mình.
Lăng Hàn ngay cả lông mày cũng không nhíu, lúc trước thân thể không ngừng nổ tung, hiện tại chặt đứt một ngón tay lại tính toán cái gì?
Hoang Nguyệt cũng khiếp sợ, không nghĩ tới Lăng Hàn chẳng những hung ác với mình, hơn nữa cảm ứng kinh người như thế, bằng trả giá nhỏ nhất loại trừ một đại sát cơ.
Trong ánh mắt hắn sát khí lan tràn, nếu cho Lăng Hàn chạy ra tìm đường sống, kẻ này tương lai tất thành tuyệt thế cường giả, trở thành một trong các chủ lực chống cự Cuồng Loạn.