Hắn âm trầm nhìn Lăng Hàn, thầm nghĩ chỉ cần tránh được một kiếp này, liền đi tìm phụ thân, nhờ cha ra tay trấn giết Lăng Hàn.
Lăng Hàn lắc đầu:
- Ở trong tay ta, ngươi còn muốn sống ly khai?
Vạn Cao Kiệt hừ một tiếng, Tiên Vương khó giết, liền tính toán chiến lực của hắn yếu hơn Lăng Hàn một chút, nhưng nhiều nhất chỉ kém một cấp, muốn chạy trốn, Lăng Hàn làm sao ngăn cản được mình?
- Thù ngày hôm nay, ta nhớ kỹ!
Hắn cắn răng nói xong, dưới chân b*n r*, oanh, lập tức bộc phát ra tốc độ kinh người.
- Đi!
Lăng Hàn không có truy, chỉ nâng tay phải lên, tư, một đạo Lôi Đình ngưng tụ thành một cây trường mâu, sau đó hưu… bị hắn ném ra ngoài.
Tốc độ của Điện mâu nhanh kinh người, lập tức đuổi theo Vạn Cao Kiệt, từ phía sau lưng đối phương đâm tới, sinh sinh đinh hắn ở trên mặt đất.
- A...
Vạn Cao Kiệt phát ra tiếng rống đau nhức, trái tim của hắn bị Lôi Đình Chi Lực kh*ng b* đánh xuyên, lúc này Lôi Đình Chi Lực còn bắn phá ở trong người, để cho hắn cảm giác mình muốn chia năm xẻ bảy.
- Nhanh, mau thả Vạn thiếu! Hắn là con trai độc nhất của Vạn Thành Bạch đại nhân, giết hắn, ngươi sẽ bị diệt toàn tộc!
Ba người còn lại vội vàng uy h**p Lăng Hàn.
- Hừ!
Lăng Hàn giơ tay phải lên, hưu hưu hưu, lại có ba đạo điện mâu bị hắn ném ra ngoài, đinh ba người kia ở trên mặt đất.
Bọn hắn không thể so với Vạn Cao Kiệt, lập tức bị Thanh Mộc Cuồng Lôi xoắn diệt sinh cơ.
Lôi, có thể đại biểu Thiên Địa trừng phạt, vốn là đại biểu lực phá hoại cuồng bạo, nếu không phải Vạn Cao Kiệt chính là Đế Giả tầng bảy, thực lực cường đại, hiện tại đã sớm chết rồi.
- Đi thôi.
Lăng Hàn có chút hứng thú hết thời, theo tu vi của hắn càng ngày càng cao, người có thể làm đối thủ của hắn cũng càng ngày càng ít.