La Phù Minh chẳng qua là Hoàng giả tầng bảy, nếu không phải nơi đây hoàn cảnh đặc thù, hắn căn bản không có khả năng tu đến tầng bảy. Mà tầng bảy như vậy cũng nhược đến phát nổ, mới có thể bị hắn đơn giản một chưởng chụp chết, nếu là Đế Giả tầng bảy thì sao? Như vậy không có dễ dàng giết như thế.
Nếu để cho người biết rõ hắn cảm khái, khẳng định phải mắng Lăng Hàn lòng tham chưa đủ.
Ngươi là bước qua hai cảnh giới giết địch a, cái này vốn chính là nghịch thiên, còn có cái gì tiếc nuối?
Lăng Hàn tìm không gian Thần Khí của La Phù Minh, bất quá bên trong chỉ có trên trăm viên Thăng Long đan, so sánh với thủ khố của Thanh Quỷ Tiên Vương tự nhiên là ảm đạm thất sắc rồi.
Hết cách rồi, đây chỉ là một tên Tiên Vương tầng bảy mà thôi.
Lăng Hàn khoanh chân ngồi xuống, trong tay hắn cầm quyển trục vị diện, cảnh giới vừa mở ra, hắn tự nhiên lại có thể đề thăng thể thuật một bậc rồi.
Hắn không biết trong Nguyên Cổ mộ cất giấu nguy hiểm gì, nhưng nhất định không dễ dàng đối phó, nếu không những Tiên Vương tầng chín đó hẳn đã sớm đắc thủ, rút ra cổ mộ.
Thực lực tự nhiên là càng mạnh càng tốt, huống hồ hắn cũng không cần tốn hao thời gian quá dài.
Nói là nói như thế, nhưng lần này Lăng Hàn bế quan, nhoáng một cái đã 17 năm qua đi.
Ở trong thời gian lâu như vậy, có Tiên Vương giết vào trong Nguyên Cổ mộ, ép không được lòng tham, muốn kiếm một chén canh, cũng có rất nhiều Tiên Vương ở bên ngoài phát sinh huyết chiến, phơi thây khắp nơi, cũng có Tiên Vương mới đến, không ai bì nổi.
Bất quá, không có người đi trêu chọc Lăng Hàn, bởi vì lúc trước sự tích hắn một chưởng oanh giết La Phù Minh vẫn còn truyền lưu ở trong mọi người, dù người mới tới không thể nào tin được chuyện như vậy, nhưng không có chuyện cần gì phải đi trêu chọc Lăng Hàn, vạn nhất truyền thuyết là thật thì sao?