Muốn oanh giết bọn hắn, như thế nào cũng phải chiến lực tầng chín a?
Nhưng Lăng Hàn chỉ là Tiên Vương tầng bốn, dựa vào cái gì tràn đầy tự tin như vậy?
Thế nhưng ba người Tiêu Anh Hùng đều từ đáy lòng thấy lạnh cả người, linh hồn cũng có chút run rẩy.
Tại sao bọn hắn phải tiến vào Tiên Vương mộ địa đánh lén Lăng Hàn? Một là bọn hắn ngấp nghé thể thuật của Lăng Hàn, muốn đoạt được, thứ hai là kiêng kị tiềm lực của Lăng Hàn, nếu như không ngăn cản, một ngày nào đó sẽ vượt qua bọn hắn.
Ba người lập tức kiên định tín niệm, càng như thế, lại càng phải oanh giết Lăng Hàn.
- Hừ, dù tính toán thoát khỏi vây khốn thì như thế nào, dưới trọng thương có thể trốn đi đâu?
Vẻ mặt Miêu Hóa uy nghiêm nói.
- Liền tính toán đuổi tới chân trời góc biển, cũng phải chém!
Tiêu Anh Hùng đồng dạng tỏ thái độ.
- Giết!
Cốc Hợp Nghĩa vô cùng đơn giản, nhưng một chữ giết cũng biểu đạt ra ý nghĩ của hắn.
Hưu hưu hưu, ba người đồng thời truy kích.
Lăng Hàn quay người, triển khai quy tắc không gian, ở đây không có cách nào tiến hành thuấn di phạm vi lớn, nhưng trong phạm vi nhỏ vẫn có thể, đồng thời hắn còn chế tạo phiền toái cho Tam đại cường giả, chậm lại cước bộ của bọn hắn.
- Ngươi không chạy thoát được đâu!
Ba người Tiêu Anh Hùng đều tập trung thần thức ở trên người Lăng Hàn.
Lăng Hàn bạo phát, tuy hắn kém hai cảnh giới, thế nhưng ở trên quy tắc không gian nắm giữ lại để cho hắn có được tốc độ nhanh hơn, hơn nữa ở đây cổ mộ thành đàn, sương mù che mắt, rất nhanh liền vứt bỏ ba người kia.
Hắn tiến vào một mộ phần, tìm một xó xỉnh, sau đó tiến vào Tiên Khách Cư, bắt đầu chữa thương.