Phong mang tất hiện, như tuyệt thế Thần Binh.
Hắn vốn bình thường, nhưng bây giờ lại có bốn đạo dị sắc xuất hiện, tay phải cũng khoác lên trên chuôi kiếm, ánh mắt lăng lệ ác liệt, tràn đầy sát khí đáng sợ.
Tiên Vương tầng bốn?
Lăng Hàn kinh ngạc, tu vi của hắn tăng lên tốc độ đã rất nhanh, không nghĩ đến A Viên này cũng không chậm.
Người trẻ tuổi này không thể khinh thường, chiến lực rất kinh người.
Hắn nói:
- Ngươi rất mạnh, tại sao lại làm chó cho tên nhị thế tổ kia?
A Viên lại đi vài bước, đứng ở trước người Lăng Hàn ba trượng, thân thể hơi cong, giống như một dã thú, tùy thời có khả năng bộc phát ra sức chiến đấu kinh thiên động địa.
Hắn hờ hững nói:
- Sư phụ muốn ta bảo hộ hắn.
Lăng Hàn ồ lên một tiếng:
- Sư phụ ngươi là ai?
- Bớt cùng hắn nói nhảm, bắt lấy hắn cho bản thiếu gia!
Lục Ly tức giận nói.
- Không muốn giết, bản thiếu gia muốn người sống, lại để cho hắn nhận hết thống khổ, cho hắn biết hậu quả khi ngỗ nghịch bản thiếu gia!
A Viên không có trả lời, nhưng đinh một tiếng, trường kiếm đã ra khỏi vỏ, trực chỉ Lăng Hàn, lập tức hàn ý càng thêm.
- Ngươi là tự trói, hay muốn ta ra tay?
Hắn hỏi.
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười:
- Nếu như ngươi buông tay mà chiến nói không chừng có thể ngăn cản ta trăm chiêu, nhưng tâm có cố kỵ, ở trong mười chiêu ta liền có thể cho ngươi nuốt hận!
Ánh mắt A Viên nhảy dựng, hắn một mực lạnh lùng, giống như một chiến binh, nhưng hiện tại rốt cục đã có một chút ít cảm xúc chấn động.
Ông, thanh âm thân kiếm chấn động truyền ra, hắn đã xuất kiếm, đâm về phía trái tim của Lăng Hàn.
Quy tắc không gian.
Lăng Hàn lộ vẻ kinh ngạc, thời gian, không gian A Viên xuất kiếm xuất hiện chấn động quỷ dị, đây là đối phương điều khiển quy tắc không gian, mới khiến cho một kiếm này nhanh không hợp thói thường, kiếm ra, thanh âm mới vừa vặn chấn động, thế nhưng mũi kiếm đã đụng phải quần áo hắn.