- Không cần khẩn trương, ta không có nói không tiến vào.
Lăng Hàn cười nói, hắn lại muốn nhìn, cái này là đầm rồng hang hổ như thế nào.
Đường Viễn lập tức như trút được gánh nặng, vội vàng nói:
- Cảm ơn Long ca, cám ơn Long ca.
Cái tâm tình này thay đổi rất nhanh, để cho hắn ngay cả ca cũng kêu lên.
Hai gã thủ vệ đều nghẹn ngào, người này cũng quá ngưu bức đi à nha, ngay cả Đường Viễn cũng phải gọi ca?
Rốt cuộc là ai?
Đường Viễn không dám chọc giận Lăng Hàn, cũng quyết định cúi đầu với Lục Ly, thế nhưng không có nghĩa là tùy tiện a miêu a cẩu gì cũng có thể khi dễ hắn.
Hắn đẩy tay, bành bành, hai gã thủ vệ liền bị hắn đánh bay ra ngoài.
- Chúng ta đi!
Hắn khôi phục vài phần uy phong của nhị thế tổ.
Chỉ là hắn một thân váy hoa, làm như vậy chỉ là vô cùng khôi hài mà thôi.
Lăng Hàn hai tay bắt chéo sau lưng, ung dung rảnh rỗi, hắn rất ngạc nhiên, vì sao Đường Viễn lại đột nhiên kinh sợ, hơn nữa kinh sợ đến tình trạng mặc váy hoa tới nịnh nọt đối phương.
Có ý tứ.
Bọn hắn đi vào, rất nhanh đã có người chạy ra đón chào, ngược lại không có châm chọc Đường Viễn, mà ở phía trước dẫn đường.
Một đường đi tới, bọn hắn đến hoa viên, chỉ thấy ở đây đang cử hành một yến hội long trọng, khách rất đông.
- Đường Viễn công tử đến!
Người dẫn đường đột nhiên dừng lại, sau đó lên tiếng kêu to.
Cái rống này vang lên, lập tức hấp dẫn ánh mắt của mọi người tới, sau đó liền thấy có người phun cơm, rượu, đồ ăn, có ít người khá tốt, phun lên không trung, có chút lại trực tiếp phun đến trên quần áo người khác.
Tiếng cười vang rền, vô cùng sung sướng.
Đường Viễn hận không thể ở trên mặt đất có cái động để cho hắn chui vào, hắn tự nhiên biết rõ những người này đều là giễu cợt mình, đây là sỉ nhục mà nhị thế tổ như hắn chưa từng chịu qua, để cho hắn lập tức muốn quay người rời đi.