Cái này hậu quả chính là thương thế của hắn càng ngày càng nặng, một lần lại một lần cùng tử vong gặp thoáng qua, mà ở thời khắc sinh tử như vậy, Lăng Hàn không ngừng hiểu ra, hắn tin tưởng sau lần chiến đấu này, chiến lực của hắn sẽ có tiến bộ nhảy vọt.
Tu vi rất nhanh tăng lên mang đến tai hại hẳn có thể rất nhanh giải quyết, không đến mức xuất hiện tình huống tâm cảnh theo không kịp tu vi.
- Không cần chống cự vô vị, bổn tọa cho ngươi một thống khoái!
La Phù Minh khẽ nói, Lăng Hàn ương ngạnh để cho hắn kinh hãi.
Chỉ cần tu vi của người trẻ tuổi này lại tăng một bậc, tuyệt đối có thể cùng hắn bình khởi bình tọa.
Thương thế của Lăng Hàn vô cùng nghiêm trọng, một cánh tay của hắn đã chặt đứt, bụng cũng có một miệng vết thương cự đại, đánh xuyên qua thân thể của hắn rồi, chân trái cà nhắc, chân phải càng không còn, cả người hoàn toàn thành huyết nhân.
Hắn thở hổn hển, Sinh Mệnh Chi Hỏa cũng lung lay sắp đổ.
Dù lực khôi phục của hắn kinh người, thế nhưng công kích của đối thủ càng lăng lệ ác liệt, nhất định sẽ từng bước một kéo hắn tới thâm uyên tử vong.
Xong đời, hắn thật sẽ xong đời.
Đường Viễn nhìn xem, trong nội tâm cũng không biết là cái cảm thụ gì.
Một phương diện, hắn muốn giết “nghịch thần” Lăng Hàn dám uy h**p hắn, một phương diện khác hắn còn muốn dựa vào Lăng Hàn báo thù cho hắn, thay hắn kiếm tiền, bởi vậy, hiện tại hắn rất xoắn xuýt.
Những người khác nghĩ rất đơn giản, bọn hắn hận Lăng Hàn cướp đi Đường Viễn “ân sủng”, tự nhiên hi vọng Lăng Hàn chết rồi.
- Chết đi!
La Phù Minh cười lạnh, ngưng tụ Lôi Đình thành kiếm, muốn một lần hành động oanh xuyên lồng ngực Lăng Hàn, ở dưới Lôi hệ đại đạo cuồng bạo, sinh cơ của Lăng Hàn sẽ lập tức diệt sạch.