Một cước đá đến, Hồ Kinh chỉ cảm thấy đao nhọn trên chân mình đâm vào trong xương cốt, loại cảm nhận này hắn quá quen thuộc, không biết từng giết bao nhiêu người.
Hắn nhất thời đại hỉ, chỉ là còn chưa kịp nở nụ cười, đột nhiên kêu thảm thiết.
Bởi vì một đao này của hắn là đâm vào lòng bàn tay mình, hóa ra Lăng Hàn không biết lúc nào đã nắm tay phải của hắn, sau đó che ở trước mặt, ăn một đao của hắn.
Hắn bị đau, nhưng trong lòng càng nhiều là hoảng sợ, dùng tuyệt chiêu liên tiếp, nhưng đều bị Lăng Hàn nhẹ nhõm hóa giải, thực lực của người này cường đại đến tình trạng hắn không cách nào tưởng tượng.
Hắn chảy mồ hôi lạnh đầm đìa, đến trình độ này, Lăng Hàn còn có thể tha hắn, ngay cả chính hắn cũng không thể tin tưởng.
Lăng Hàn cười nói:
- Còn có chiêu gì?
Hắn rất tò mò, người này có thể lợi dụng vô liêm sỉ nghĩ ra bao nhiêu ám chiêu.
Hồ Kinh không nói gì, thứ nhất hắn xác thực không còn chiêu, thứ hai coi như có, đối phó Lăng Hàn là căn bản không có hiệu quả.
- Không còn? Thật là làm cho ta thất vọng a!
Lăng Hàn lắc đầu, sau đó nâng nắm đấm lên.
- Có di ngôn gì cần ta mang cho trong nhà của ngươi không?
Hồ Kinh nào có mẹ gài con nhỏ gì, đây chỉ là hắn bịa ra, ở trước sinh tử, hắn c*̃ng bộc phát liều mạng, tay trái c*m v** hai mắt của Lăng Hàn, trong cơ thể tuôn ra vô số dây xích.
Đây là đại đạo hóa thành quy tắc liên, hắn không hi vọng giết Lăng Hàn, chỉ hi vọng có thể thương tổn được đối phương.
Lăng Hàn tiện tay ném đi, Hồ Kinh liền bị hắn ném ra ngoài, oành, đang ở giữa không trung bỗng nhiên nổ tung, hóa thành mưa máu.
Loại tiểu nhân nham hiểm, vô liêm sỉ này, tự nhiên không thể để Lăng Hàn hạ thủ lưu tình.