Nhưng Ngõa Lý là nhìn hắn một chút nói:
- Cần thù lao.
Ngự Hư Tiên Vương bật cười:
- Ngươi cho rằng thật có thể giúp được bản tọa?
Ngõa Lý gật gù:
- Chí ít, ta có thể vạch ra thiếu hụt của ngươi.
Ngự Hư Tiên Vương không khỏi động lòng, hắn c*̃ng không sợ Ngõa Lý lừa gạt mình, lật tay liền có thể trấn áp đối thủ. Hắn chậm rãi gật đầu:
- Ngươi muốn cái gì.
- Tiên Kim, quyển trục vị diện đều có thể.
Ngõa Lý thuận miệng nói.
Khóe miệng của Ngự Hư Tiên Vương không khỏi co giật, còn “đều có thể”, Tiên Kim a, một vị diện c*̃ng không có bao nhiêu, đặc biệt là sau khi có Thiên Tôn, đều bị lấy cho Phệ Kim Thiết tăng lên, Tiên Kim còn lại có thể có bao nhiêu?
Coi như hắn là Tiên Vương tầng chín, c*̃ng chỉ đạt được mười bảy khối Tiên Kim mà thôi, còn quyển trục vị diện là ngay cả hắn cũng không biết là món đồ gì.
- Một khối Tiên Kim, đổi một vấn đề.
Ngõa Lý tiếp tục nói, dính đến Thiên Tôn, cái giá trị này quá cao, hắn đương nhiên phải bán đúng giá.
Tuy Ngự Hư Tiên Vương thân phận hiển hách, nhưng trong tay không có Tiên Kim, chẳng lẽ muốn hắn đánh nát Càn Cổ Chung phân cho Ngõa Lý một khối?
Chỉ là nếu như có thể từ chỗ Ngõa Lý đạt được phương pháp đột phá Thiên Tôn, vậy Càn Cổ Chung đối với hắn mà nói không còn quan trọng nữa, dứt bỏ thì đã có sao?
- Được!
Hắn lấy ra Càn Cổ Chung ném tới cho Ngõa Lý.
- Đây là Bảo khí của bản tọa, dùng mười bảy loại Tiên Kim dung hợp thành, chỉ cần trả lời của ngươi có thể làm cho bản tọa thoả mãn, có thể cho ngươi! Nhưng nếu ngươi lừa dối bản tọa, vậy chớ trách bản tọa không khách khí.
Ngõa Lý không để ý chút nào, mắt thả ra linh quang, quét Càn Cổ Chung một hồi, lập tức lắc đầu: