Ngõa Lý ngơ ngác, nói đến phân tích, hắn cực kỳ thạo nghề, nhưng ở phương diện làm người, hắn chính là ngớ ngẩn.
Lăng Hàn cười ha ha, vỗ vỗ vai của Đại Hắc Cẩu:
- Không nên miễn cưỡng hắn. Ta xem cái đan phương này cần dùng rất nhiều đại dược, hiện tại ta trong túi khó xử, căn bản không mua được vật liệu, nếu không, chúng ta đi làm bút buôn bán lớn a?
- Cắt, cẩu gia lại không có lợi, không đi!
Đại Hắc Cẩu lập tức từ chối.
Lăng Hàn chầm chậm nói:
- Đi tịch thu nhà của Thiên Sinh, có làm hay không?
- Được!
Đại Hắc Cẩu lập tức tinh thần tỉnh táo.
Lăng Hàn gật đầu:
- Mang theo Ngõa Lý, phá trận phải nhờ vào hắn.
Một người một chó đồng thời nhìn về phía Ngõa Lý, nhưng Ngõa Lý đầy mặt mờ mịt, tuy hắn không thông nhân tình, nhưng vẫn cảm thấy vẻ mặt của một người một chó này có chút khiếp người, tràn đầy không có ý tốt.
Thiên Sinh là thiên địa súc tích, thiên phú kinh người, sau khi đi tới Vũ Viện có người nói có Thiên Tôn tranh nhau muốn thu hắn làm đồ đệ, phỏng chừng được ban thưởng không ít bảo vật, nếu như có thể càn quét động phủ của hắn, thu hoạch tất nhiên kinh người.
Có điều, toàn bộ Vũ Viện đều ở dưới khống chế của Thiên Tôn, nếu như công nhiên ăn trộm, vậy nhất định sẽ bị bắt lập tức.
Vì lẽ đó điều này cần Ngõa Lý hỗ trợ, có thể để cho bọn họ lừa dối qua ải.
Ba người bọn hắn tuyệt đối là đạo tặc trời sinh, do Ngõa Lý phụ trách che giấu dấu vết, phân tích, phá giải cấm chế, dễ như ăn cháo liền phá vào động phủ của Thiên Sinh, mà có Đại Hắc Cẩu ra tay, ngay cả Thiên Sinh cũng không cách nào phát hiện bọn họ.
Lăng Hàn cùng Đại Hắc Cẩu tìm được kho báu, lập tức quét sạch.