- Ồ, sao cái bụng của cẩu gia không đau nữa nhỉ?
Đại Hắc Cẩu sờ sờ bụng.
- Cẩu gia không hổ là Tiên Vương tầng chín, tồn tại tương lai nhất định trở thành Thiên Tôn, tố chất thân thể thực sự là tốt.
Lăng Hàn cho nó một ngón giữa, sau đó nghiêm mặt nói:
- Hiện tại Tam Giới Tháp rơi xuống trong tay Thiên Sinh, nghĩ một biện pháp cầm về đi.
Đây là di vật cuối cùng của Duyên Sinh Thiên Tôn, tuyệt đối không thể rơi xuống tay người khác.
Đại Hắc Cẩu cũng biến thành chính kinh nói:
- Tuy bản tọa có thể trấn áp tên tiểu tử kia, nhưng thứ nhất Vũ Viện có quy tắc, bản tọa không thể công nhiên ra tay, thứ hai, tiểu tử kia là Tiên Kim hóa thân, ngay cả cẩu gia c*̃ng không phá được phòng ngự của hắn, muốn cướp đoạt Tam Giới Tháp về, khó!
Lăng Hàn cũng biết điểm ấy, chậm rãi gật đầu nói:
- Có điều, Thiên Sinh là nhất định phải giải quyết. Hơn nữa, ta ở trên Tiên lộ cùng hắn chiến đấu, thời khắc sống còn là tàn niệm của Duyên Sinh Thiên Tôn xuất hiện, loạn tâm thần của hắn, đoàn người chúng ta mới có thể chạy trốn.
- Duyên Sinh đại nhân!
Đại Hắc Cẩu nhất thời kích động.
- Đi, cẩu gia lập tức đi làm thịt tiểu tử kia, cứu Duyên Sinh đại nhân ra!
Nhìn dáng dấp kích động của nó, Lăng Hàn âm thầm gật đầu, chí ít ở thái độ đối với Duyên Sinh Thiên Tôn, Đại Hắc Cẩu vẫn cực kỳ trung thực, không có ô nhục phẩm đức của chó.
- Gâu, ánh mắt của tiểu tử ngươi là có ý gì, có phải là ở trong lòng mắng cẩu gia không?
Đại Hắc Cẩu cực kỳ mẫn cảm.
Lăng Hàn đàng hoàng trịnh trọng:
- Đang khen ngợi ngươi đấy.
Sau đó, hắn hơi trầm tư:
- Thiên Sinh này... Chính là hóa thân của Tiên Vực vị diện, có thể nói người dưới Thiên Tôn đều không thể làm gì được hắn.