- Oa!
Toàn trường nhất thời buồn nôn, hai nam nhân tr*n tr**ng chồng lên nhau, một bên nhún thân thể, một bên hổ gầm liên tục, làm chuyện gì còn phải nghĩ sao?
Chủ “Công” chính là Trác Khải.
- Ồ, tiểu thụ kia là Vũ Thi!
Có người nhận ra Thanh y thiếu niên, đương nhiên, hiện tại hắn không có y phục.
- Đúng là Vũ Thi.
- Không thể nào, Vũ Thi tốt xấu gì cũng là Đế giả, hơn nữa người này ta đã thấy, cực kỳ bình thường a.
- Cắt, người có loại đam mê này như thế nào sẽ nói cho ngươi biết?
- Nếu không phải hiện tại tận mắt nhìn, nói cho ta ta cũng không thể tin tưởng.
Mọi người dồn dập lắc đầu, Vũ Thi cũng coi như là thanh niên có chút tiếng tăm, làm sao sẽ làm ra chuyện như vậy?
Vu Giác cùng Hứa Sơn tìm một hồi, rất nhanh thì phát hiện Lăng Hàn. Cho dù tu vi của bọn họ mạnh mẽ kéo lên, nhưng Tiên Vương dù sao cũng là Tiên Vương, muốn ở trong đám người tìm một người quá đơn giản.
Bọn họ chạy tới, muốn tìm Lăng Hàn tính sổ, lại dám âm bọn họ, làm hại bọn họ nhìn cảnh như thế.
- Cút!
Không chờ bọn họ mở miệng, Nữ Hoàng quát khẽ một tiếng, tràn ngập ngang ngược.
Trước đó hai người Vu Giác không nhìn thấy Nữ Hoàng, thực sự là Lăng Hàn quá gây hận, cho đến khi bị quát mắng một câu, bọn họ mới nhìn sang Nữ Hoàng, nhất thời, ánh mắt của bọn họ mở to.
Nữ thần! Lại là Loạn Tinh nữ thần!
Bọn họ đều kinh ngạc nói không ra lời, tay chân luống cuống, vội vã lui xuống.
Cho đến khi lùi qua bên cạnh, bọn họ mới bừng tỉnh, không đúng, bọn họ không phải muốn tìm Lăng Hàn tính sổ sao, hiện tại cái này lại tính là gì?
Nhưng tưởng tượng đến Nữ Hoàng tuyệt mỹ cùng ung dung, bọn họ không có dũng khí tiến lên lần nữa.