Quản Đông Dậu lập tức quay đầu rời đi, ngay cả tiệc rượu c*̃ng không tham gia.
- Oa, hóa ra ngươi mạnh như vậy!
Hai mắt của Trần Tử Vũ tỏa ánh sáng.
Lăng Hàn cười nói:
- Có phải là động tâm không?
- Đã nói rồi, ngươi không phải loại hình bổn cô nương yêu thích.
Trần Tử Vũ nói.
- Có điều, tỷ tỷ khá thưởng thức loại hình như ngươi, cơ hội của ngươi tăng nhiều!
Lăng Hàn vừa định nói chuyện, đã thấy một nữ tử chập chờn thon thả đi tới, dáng dấp rất quyến rũ, trên người quấn quanh hai đạo màu sắc đặc biệt.
Nàng nhìn Lăng Hàn hơi cúi chào nói:
- Đàm Song Song gặp qua sư huynh!
Lăng Hàn gật gật đầu, xem như đáp lễ.
- Đi đi đi, người này không có phần của ngươi!
Trần Tử Vũ vội vã đuổi người, hiển nhiên nữ nhân này là nhìn thấy Quản Đông Dậu bị trục xuất mới sẽ chạy tới.
Vì sao?
Tầng ba bức đi tầng bốn, đại diện cho tư chất vô thượng, người như vậy chẳng phải là con rể tốt đốt đèn lồng c*̃ng tìm không được sao?
- Sư huynh!
- Sư huynh...
- Vị sư huynh này!
Càng nhiều nữ tử đi tới, thật giống như cá mập nghe thấy được mùi máu tanh, Trần Tử Vũ chỉ có một người như thế nào chống đỡ được, không khỏi tức giận đến kêu to oa oa, trước sao các ngươi làm như không thấy với Lăng Hàn?
Đúng lúc này, chỉ nghe rối loạn tưng bừng truyền tới.
- Thu Vân tiên tử đến rồi!
Có người kinh ngạc thốt lên.
- Tỷ tỷ đến!
Trần Tử Vũ nhất thời như tiêu tán gánh nặng, nàng hoàn toàn chắc chắn, chỉ cần Lăng Hàn nhìn thấy Yến Thu Vân, thì tuyệt đối sẽ bị mê hoặc, không cần lo lắng bị Yêu Tinh nào quyến rũ đi.
Đoàn người phun trào, rất nhiều người đi tới cửa đón, tuyệt sắc đại mỹ nhân xếp hạng thứ tư trên Bách Hoa Phổ khóa này, nam nhân nào không động lòng?