Lăng Hàn nhoẻn miệng cười:
- Đoán đúng! Có điều, ngươi lại đoán xem, ta có thể bỏ qua cho ngươi hay không?
Nếu như đối phương không có cố ý từ trong sương mù trở về giết hắn, vậy hắn c*̃ng không thèm để ý loại “tiểu nhân vật” này, nhưng hắc y Tiên Vương không chỉ động sát ý với hắn, còn hành động, vậy hắn tự nhiên c*̃ng không thể hạ thủ lưu tình.
Cái này cùng tình huống của Dương Chí Huyền là hoàn toàn khác nhau.
Con mắt của hắc y Tiên Vương hơi chuyển động, đột nhiên xoay người rời đi.
Hắn xông vào sương mù, cái này có tác dụng ngăn cách cá thể mạnh mẽ, coi như hai đại Tiên Vương tay trong tay tiến vào, bất tri bất giác cũng sẽ tách ra, chỉ có thể dựa vào thực lực của mình xông qua.
Bởi vậy, chỉ cần hắn đi vào sương mù liền tuyệt đối an toàn, sau này cũng sẽ xa xa rời đi nơi này, không để tên sát tinh này gặp phải nữa.
- Ha ha, chạy trốn sao?
Lăng Hàn cười khẽ, hai chân đột nhiên phát lực, oành, hắn bùng nổ ra tốc độ đáng sợ, chỉ một thoáng liền đuổi theo hắc y Tiên Vương, đấm ra một quyền.
Hắc y Tiên Vương kinh hãi gần chết, vội vàng trải hết thảy lực lượng ở trên lưng, muốn ngăn đòn đánh này, lại mượn lực lượng của đòn đánh này lao vào sương mù, đây là đường sống duy nhất của hắn.
Oành!
Một quyền đánh xuống, lực lượng hộ thể của hắc y Tiên Vương tựa như giấy mỏng, trong nháy mắt liền bị đánh tan, nắm đấm thế như chẻ tre, đánh xuyên qua lồng ngực của hắc y Tiên Vương.
Hắc y Tiên Vương còn đang chạy, lại phát hiện lực lượng đang cấp tốc rời khỏi thân thể, hắn ngơ ngác nhìn trước ngực mình đột nhiên thêm ra một nắm đấm, ánh mắt ảm đạm, ngẹo đầu, chết đến không thể chết lại.