Lăng Hàn sửng sốt một chút, Tiên Kim của ngươi sao?
Trả cho ngươi?
Hắn không khỏi bật cười, nguyên bản bởi vì tướng mạo cùng tên gọi của đối phương tương phản có chút không nhịn được cười, nghe nói như thế dĩ nhiên là cười phun ra ngoài.
- Há, phía trên này viết tên ngươi?
Hồng Hoa Giáo chủ hừ một tiếng:
- Đây là địa bàn của Hồng Hoa Giáo ta, mặc kệ chỗ này ra đồ vật gì, đều thuộc về giáo ta!
- Người đây chính là không nói lý sao?
Lăng Hàn thản nhiên nói.
- Bản tọa chính là không nói lý, thì đã làm sao?
Hồng Hoa Giáo chủ hừ một tiếng, vung tay lên.
- Bày trận!
Nhất thời, hơn trăm cường giả cấp bậc Thăng Nguyên chuyển động, có sát khí đáng sợ lưu chuyển.
Hồng Hoa Giáo chủ không khỏi lộ ra vẻ đắc ý, mấy ngày nay hắn không phải là đần độn đang đợi Lăng Hàn đi ra, mà làm lượng lớn bố trí, lợi hại nhất đương nhiên là một toà sát trận.
Trao đổi tình huống khác, Tiên Vương nào sẽ va vào trong trận pháp bố trí kỹ càng?
Ai bảo hiện tại Lăng Hàn tự chui đầu vào lưới, để hắn có thể thong dong bố trí.
c*̃ng bởi vậy, hắn tự tin gấp trăm lần.
Lăng Hàn nha một hồi, khóe mắt lưu chuyển ra sát ý:
- Người đây là muốn giết ta?
- Không sai!
Hồng Hoa Giáo chủ uy nghiêm đáng sợ nói, một tên Tiên Vương cũng giá trị vô cùng, mặc kệ là sống hay chết, hắn cũng không có dự định chỉ lấy một khối Tiên Kim.
Lăng Hàn lắc đầu:
- Vậy thì không có gì để nói nhiều.
- Xác thực không có gì để nói nhiều, đi...
Xoạt, một ánh kiếm xẹt qua, chói lọi trời cao.
Hồng Hoa Giáo chủ một câu “đi chết đi” vẫn chưa nói hết, đã bị một kiếm cắt đầu, oành, máu Tiên Vương phun ra, đưa tới thiên địa đau buồn, mưa máu dồn dập.