Hắn không khỏi nhớ tới lúc nhỏ, Lăng Hàn trọng thương, mấy vạn năm đi qua rốt cục khôi phục, để hắn cảm khái ngàn vạn.
- Ha ha ha ha, ánh sáng đặc biệt kinh thế, chẳng lẽ nơi này có báu vật xuất thế?
Trong một tiếng cười to, trong sân đã nhiều hơn một người, thân hình cao lớn, toả ra tinh lực đáng sợ.
Người này là ai?
Tất cả mọi người không quen biết, nhưng từng cái từng cái từ đáy lòng nổi lên hàn ý, bởi vì bọn họ không có phát hiện đối phương là làm sao xuất hiện.
Người này... Thực lực mạnh đến mức độ cỡ nào?
- Ồ, bảo quang là từ trên người ngươi phát ra?
Người cao to này nhìn chằm chằm Lăng Hàn, đột nhiên ánh mắt nghiêm túc.
- Có phải là ngươi ăn tuyệt thế bảo dược không?
- Đúng thì làm sao, không đúng thì làm sao?
Lăng Hàn từ tốn nói, thực lực của đối phương ở trước mặt hắn không thể che giấu, chính là một tên Thánh Nhân Sáng Thế Cảnh, hơn nữa còn là Đại Thánh, nhưng ở trong mắt hắn, Đại Thánh thì đã làm sao?
- Phải, bản tọa liền luyện hóa ngươi thành đan dược!
Tên Đại Thánh này lạnh lùng nói.
- Dám!
Đám người Triệu Tân cùng nhau quát lên.
- Hả?
Tên Đại Thánh này trừng mắt, khí tức kinh khủng lưu chuyển, để mỗi người đều ngực khó chịu, khó chịu đến không cách nào hình dung.
- Ở trước mặt bổn tọa, c*̃ng có phần các ngươi nói chuyện?
Hắn một ý nghĩ động chuyển, nhất thời có mười mấy nắm đấm từ dưới nền đất bay lên, oanh kích về phía đám người Triệu Tân.
- Thánh… Thánh Nhân!
Đám người Triệu Tân đều run giọng nói, đối phương vừa ra tay bọn họ liền có thể xác định không thể nghi ngờ.
Thánh Nhân a, nhân vật mạnh mẽ nhất toàn bộ Thần giới, đặc biệt là mấy vạn năm trước phát sinh một sự kiện lớn, vô số Thánh Nhân tập thể biến mất, Thánh Nhân còn lại có thể đếm được trên đầu ngón tay, tự nhiên mỗi người đều là tồn tại vô thượng.