- Tiểu thư, nơi này nằm một người.
Thanh âm của một cô gái vang lên ở bên tai Lăng Hàn.
Một lát sau, chỉ nghe âm thanh của một cô gái khác vang lên:
- Vác hắn lên, mang về gia tộc.
- Nhưng mà tiểu thư, lai lịch người này không rõ, hơn nữa người bị thương nặng, có khả năng cực cao đắc tội người nào, bị người đuổi giết mới chạy trốn tới nơi đây, vạn nhất c*̃ng kéo chúng ta vào...
Cô gái thứ nhất khuyên nhủ.
Nhưng tiểu thư kia có vẻ hơi không thích, nghiêm mặt nói:
- Lục Hà, ta bình thường giáo dục ngươi thế nào?
- Há, nên có tấm lòng nhân thiện, thời điểm có thể trợ giúp người, nhất định phải cứu viện.
Cô gái thứ nhất nói, âm thanh có chút thấp, bị phê bình có chút tâm tình suy sụp.
- Vậy còn không nhanh mang người trở lại?
Tiểu thư kia nói.
Ngay sau đó, Lăng Hàn liền cảm giác được người đỡ lên, nhưng là để tiểu tỳ kia hét lên kinh ngạc, bởi vì nàng cảm giác được, toàn thân Lăng Hàn đều mềm nhũn, căn bản không có một khối xương hoàn hảo.
- Bị thương nặng như vậy!
Tiểu thư kia cũng kinh hãi.
- Tiểu thư, bị thương như vậy còn chưa chết, người này hẳn hết sức lợi hại, nếu như hắn không phải người tốt lành gì, sau khi thương thế lành đối phó chúng ta thì làm sao bây giờ?
Tiểu tỳ kia vội vã khuyên.
Tiểu thư kia hơi trầm ngâm, nhân tiện nói:
- Thấy chết mà không cứu, trong lòng bất an.
Tiểu tỳ không có cách nào, không thể làm gì khác hơn là đỡ Lăng Hàn đi.
Bởi vì Lăng Hàn vốn là một đoàn xương vỡ cùng thịt rữa, không thể tự mình phát lực, tiểu tỳ không thể làm gì khác hơn là tự mình dùng lực, vác Lăng Hàn ở trên người.
Lăng Hàn thân không thể động, miệng không thể mở, thậm chí con mắt c*̃ng không nháy được, hắn chỉ có thể cảm giác, mấy canh giờ sau, hắn được đưa vào trong một gian phòng, sau đó có đại phu sang đây xem hắn, nhưng trực tiếp tuyên bố cái chết của hắn.