Cũng còn tốt, hắn đều bảo hộ Nữ Hoàng, Hổ Nữu, Nhu yêu nữ ở phía sau, không cần lo lắng các nàng gặp phải công kích.
Trong lòng hắn hoảng hốt, phải biết ở dưới thể thuật của hắn gia trì, một quyền chi uy có thể đạt tới sức chiến đấu tầng ba đỉnh cao, nhưng lại để hắn cảm giác nắm đấm muốn rạn nứt, khí huyết sôi trào đến trình độ muốn phun ra ngoài cơ thể, đối thủ này mạnh bao nhiêu?
Hắn là một quyền đánh vào trên Tiên Kim sao?
Vù, Tiên Ma Kiếm bay lên, hắn cầm ở trong tay, không tin Tiên Khí cũng không cách nào ngang hàng.
Nhưng mà, bốn phía vang lên tiếng kêu thảm thiết, xem ra người công kích thần bí kia cũng không phải chỉ công kích Lăng Hàn, mà không phải nhằm vào riêng hắn.
Lăng Hàn thầm nghĩ lấy thực lực của người công kích này, đừng nói Tiên Vương tầng một, ngay cả tầng hai cũng chỉ có phần thuấn sát, hiện tại tia sáng này lại cực kỳ chói mắt, ngay cả hắn cũng không mở mắt ra được, người khác thì càng không cần phải nói, chỉ có phần bị tàn sát.
Càng ở dưới tình huống như vậy, hắn càng bình tĩnh nói:
- Loạn Tinh, Nữu, chúng ta đứng theo vị trí tam giác, Nhu yêu nữ, ngươi ở chính giữa.
Ba nữ đều đáp ứng một tiếng, vào giờ phút này, ai cũng sẽ không đi giận hờn cậy mạnh.
- Nhị ca!
Lăng Hàn lại giương giọng kêu lên.
- Ta không có chuyện gì!
Âm thanh của Vũ Hoàng truyền tới.
- Kỷ huynh?
- Ừm!
- Hỏa Phù Dung?
- Ừm!
...
Lăng Hàn xác nhận từng cái, mỗi người đều gặp phải công kích, đám người Dị, Nghiêm Tiên Lộ càng bị một đòn tổn thương, nếu không phải ở phụ cận vừa vặn có Kỷ Vô Danh cùng Hỏa Phù Dung, bọn họ khẳng định khó thoát một kiếp, cũng còn tốt, điều này cũng miễn cưỡng có thể coi là hữu kinh vô hiểm, mọi người chậm rãi hội tụ đến cùng một chỗ, hình thành sức phòng ngự càng thêm mạnh mẽ.