- Thuộc hạ không dám! Thuộc hạ không dám!
Người sứ giả kia vội vã quỳ xuống, cho dù song phương còn cách vô cùng xa, nhưng hắn phảng phất như có thể cảm giác được U Sương Tiên Vương tức giận, để hắn mặt mày tát mét.
Hắn luôn bảo đảm, xác thực như hắn nói, không có một chút giả tạo.
Lúc này U Sương Tiên Vương mới trầm ngâm, hắn c*̃ng biết thuộc hạ này không dám lừa dối mình, đặc biệt là ở dưới hắn ép hỏi.
Nhưng chỉ là một Tiên Vương vừa đột phá, vì sao lại nắm giữ thực lực mạnh mẽ như vậy?
- Đế Tinh trong người ngoại lai sao?
Hắn lẩm bẩm nói, trước phái ra hai vị Tiên Vương theo Đông Phương Duệ đi truy sát Lăng Hàn, nhưng hiện tại Lăng Hàn đang yên đang lành, ba người kia không còn tin tức, đủ để chứng minh đoàn người Lăng Hàn không đơn giản.
- Có điều, mạnh hơn lại há là đối thủ của Tiên Vương tầng ba, bản tọa sẽ chờ.
Đám người Lăng Hàn xuất phát, giết về phía trung tâm phế tích.
Mỗi gặp phải một nơi đóng quân, bọn họ sẽ hỏi trước có phải là địa bàn của U Sương Tiên Vương không, phải trực tiếp đánh hạ, nếu không phải liền xem thái độ của đối phương, thái độ tốt, bọn họ chỉ là tạm thời mượn địa phương nghỉ chân một chút, thái độ không tốt, vậy đánh luôn.
Nửa tháng trôi qua, U Sương Tiên Vương mất thêm năm nơi đóng quân.
Hiện tại, số lượng nơi đóng quân nắm trong tay hắn chỉ còn dư lại bốn toà.
Điều này làm cho mặt hắn âm trầm, giao nhiệm vụ phòng thủ cho ba tên Tiên Vương tầng hai còn lại, hắn lặng yên điều động, đón đánh đám người Lăng Hàn.
Tốc độ của hắn rất nhanh, sau bảy ngày liền chạy tới nơi đóng quân thứ ba, sau đó ngừng lại, lẳng lặng đợi đoàn người Lăng Hàn đến. Ngược lại không là hắn không muốn đi nơi đóng quân thứ tư, mà là nơi đó đã rơi vào tay giặc.