Lăng Hàn c*̃ng có ý giỡn hắn:
- Không sao, chúng ta chỉ là mượn đường, tin tưởng không có vị Tiên Vương nào sẽ làm khó chúng ta.
- Đại nhân! Đại nhân!
Triệu Tuyết Long thế mới biết mình nhìn lầm, nam nhân này mới là người quyết định, hắn vội vã thay thái độ càng thêm cung kính.
- Không dối gạt đại nhân, hiện tại bên trong phế tích này, từng cây thực vật kia sẽ tỏa ra ánh sáng quái lạ, cắt giảm sức chiến đấu của bản thân rất lớn.
- Thế nhưng, trong những lầu cao hoàn chỉnh kia, lại có thể chống đỡ ánh sáng áp chế sức chiến đấu của thực vật.
- Vì lẽ đó, muốn đi vào phế tích này, nhất định phải chiếm lĩnh từng toà từng toà lầu cao, coi đây là nơi đóng quân, chậm rãi đẩy mạnh.
- Chủ thượng nhà ta đã chiếm cứ mười bảy lầu cao, tiếp cận phần cuối khu vực thứ nhất, có thể xếp vào trận doanh thứ nhất.
- Bốn vị đại nhân, kính xin suy nghĩ kỹ.
Lúc này Triệu Tuyết Long mới nói ra một chút tư liệu mang tính then chốt, để bốn người Lăng Hàn hơi kinh hãi, hóa ra trong mảnh phế tích này còn có chuyện như thế?
- Kính xin bốn đại nhân gia nhập trận doanh của chủ thượng, cộng thắng tương lai.
Triệu Tuyết Long lại nặng nề vái chào.
Lăng Hàn nhìn về phía ba nữ một chút nói:
- Trước tiên đi xem tình huống đi.
Ba nữ đương nhiên sẽ không phản đối, dồn dập gật đầu.
Triệu Tuyết Long đại hỉ, vội vã làm một tư thế mời khách:
- Bốn vị đại nhân xin mời.
Hắn ở trước mặt dẫn đường, dẫn bốn người tiến vào phế tích.
Đi vào, bốn người Lăng Hàn lập tức cảm giác được một luồng lực lượng quỷ dị kéo tới, cúi đầu xem, trên người bọn họ không ai không che lại một tầng hào quang màu tím, dịu dàng như bảo ngọc, nhìn qua cực kỳ tuyệt vời, nhưng thật giống như cho toàn thân bọn họ một tầng ràng buộc, ảnh hưởng sức chiến đấu của bọn họ rất lớn.