Có người cười lạnh nói, tuy tựa như ở tự xét, nhưng không hề thương cảm tên Tiên Vương từ trần kia, thật giống như người xa lạ.
Lăng Hàn nhíu mày:
- Ngự Vô Địch!
- Không sai, là ta.
Ngự Vô Địch chắp hai tay sau lưng, từ phía trên hẻm núi chậm rãi đi xuống.
Hiện tại hắn hoàn toàn củng cố cảnh giới Tiên Vương, màu sắc đặc biệt trên người cực kỳ chói mắt, toả ra uy thế đặc hữu của Tiên Vương, khiến người ta nín hơi, khiến người ta run rẩy.
Lăng Hàn gật gù:
- Ta đã nghĩ, sẽ vô liêm sỉ như vậy, bố trí cái tròng này, ngươi khẳng định là một người trong đó.
Ngự Vô Địch không phẫn nộ chút nào, hắn đã lĩnh giáo qua miệng lưỡi của Lăng Hàn lợi hại, tự nhiên biết không có thể biện luận cùng Lăng Hàn, bằng không nhất định sẽ chịu thiệt. Hắn cười nhạt:
- Đây chính là di ngôn của ngươi?
Lăng Hàn theo dõi hắn:
- Không tệ, thực lực có tiến bộ, đáng tiếc, vẫn rất yếu.
Hai tay của Ngự Vô Địch không khỏi run lên, mắt phun ra hàn quang.
Nếu không phải Lăng Hàn, hắn cần sớm đột phá như thế sao? Mà nếu không có bị Lăng Hàn quấy rầy, hắn chí ít có thể một hơi xông lên tầng một trung kỳ, vậy sức chiến đấu liền có thể đạt đến tầng hai trung kỳ.
Nhưng bây giờ thì sao, tuy hắn xem như vững chắc Tiên Vương cảnh, nhưng sức chiến đấu chỉ đạt đến tầng một đỉnh cao, cái này cùng tư chất Đế Tinh của hắn căn bản không hợp!
Bị Lăng Hàn chạm vào chỗ đau, hắn tự nhiên đại hận.
- Vận may của ngươi dừng ở đây a, tiếp đó, ta sẽ để ngươi trả giá thê thảm, hối hận vì sinh ra ở trên thế giới này!
Ngự Vô Địch uy nghiêm đáng sợ nói.
- Nói còn hay hơn hát.
Lăng Hàn phẩy phẩy tay.
- Có chiêu gì liền dùng ra đi, chỉ bằng ngươi còn giết không được ta!