- Không!
Hai người đều lắc đầu.
Lăng Hàn ra tay, oanh, thể thuật cùng lực lượng quy tắc đồng thời dật động, sức chiến đấu của hắn lập tức phóng qua tuyến Tiên Vương, trấn áp tới Đông Phương Duệ cùng Huyền Vinh.
- Đáng ghét!
Hai người vội vã tiến vào trạng thái Thiên Cấm, triển khai đối kháng cùng Lăng Hàn.
Đáng tiếc, coi như bọn họ tiến vào trạng thái này, c*̃ng chỉ để sinh mệnh lũy thừa vô hạn tiếp cận Tiên Vương, lại triển khai Tiên pháp xác thực c*̃ng có thể để sức chiến đấu lướt qua tuyến Tiên Vương, nhưng so sánh với Lăng Hàn liền muốn chênh lệch chút.
Kết quả là hai người liên thủ cũng chỉ có bị Lăng Hàn nổ đến phần liên tục bại lui.
Chỉ chừng trăm chiêu, Lăng Hàn liền trấn áp hai người, gác Tiên Ma Kiếm ở trên cổ, buộc bọn họ tự hiến tinh huyết.
Kỷ Vô Danh đương nhiên không thể hỗ trợ, Hỏa Phù Dung càng chỉ làm như không thấy, ai có thể ngăn cản Lăng Hàn?
Đông Phương Duệ cùng Huyền Vinh không thể làm gì khác hơn là lại bức ra vài giọt tinh huyết, nhưng chỉ chịu thả ra năm giọt, nếu không bọn họ thà rằng trực tiếp đột phá Tiên Vương.
Tinh huyết trôi đi quá nhiều, sức chiến đấu của bọn họ sẽ sụt giá, khẳng định vô duyên với Tiên chủng hoàn mỹ cuối cùng.
Đã như vậy, bọn họ cần gì còn muốn tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục?
- Chỉ có bấy nhiêu.
Lăng Hàn ném hai bình ngọc cho Khôi.
Kỳ thực những tinh huyết kia c*̃ng miễn cưỡng đủ, bởi vậy sau khi Khôi tiếp nhận bình ngọc, liền gật đầu, không có bức nữa.
- Vậy cáo từ!
Lăng Hàn nói.
Thân hình Khôi run lên, biến mất không còn tăm hơi, đây chỉ là một đạo thần thức của hắn mà thôi.
Nhưng tiếp đó, biển rộng sinh triều, chỉ thấy vô số Thủy Đằng phóng lên trời, vung lên sóng thần cao mấy ngàn trượng, cực kỳ kh*ng b*.