Lăng Hàn lắc đầu, ngoại trừ Đông Phương Duệ cùng Huyền Vinh, những người khác không có xấu đến tình trạng hắn có thể dùng để hi sinh. Hắn lần thứ hai lấy ra lực lượng của quyển trục vị diện, đưa tới Lôi Vân cuồn cuộn, tăng mạnh sức thuyết phục.
Khôi quyết tâm:
- Ta đã sống đủ lâu, cũng không muốn tiếp tục bị vây ở nơi quỷ quái này, vì lẽ đó, nếu như không thể rời đi nơi này, ta sống hay chết đều không có khác biệt!
Thực hay giả?
Lăng Hàn không thể kết luận, theo lý thuyết, Khôi vừa mới giải quyết mối họa trong cơ thể, hẳn vô hạn ngóng trông cuộc sống tốt đẹp, nhưng cây cỏ Tinh Linh đắc đạo, trời mới biết đầu có cháy hỏng hay không.
Hắn vẫn đang hấp thu lực lượng của quyển trục vị diện, ở trong nháy mắt thiên kiếp sắp đến, hắn ngừng lại.
Khôi cũng không có mở miệng, mà lấy phương thức như thế biểu đạt quyết tâm, kiên định hắn muốn rời khỏi nơi này.
Hắn khẳng định ngờ tới Lăng Hàn c*̃ng không muốn chết, cho nên mới có niềm tin kiên trì như vậy.
Có điều, cái này vẫn đúng là bấm trúng mạch môn của Lăng Hàn.
Lăng Hàn suy nghĩ một chút nói:
- Ngươi chỉ là cần tinh huyết, mà không phải mạng người. Vì lẽ đó, chúng ta cũng có thể phân ra một ít tinh huyết cho ngươi, để ngươi đạt đến mục đích.
Khôi trầm mặc, một lát sau mới gật đầu:
- Có thể.
Lăng Hàn nhìn về phía mọi người, thấy mọi người đều gật đầu, liền gật đầu nói:
- Điều kiện thứ hai chúng ta xem như bàn xong, bây giờ nói cái thứ ba, cũng là cái cuối c*̀ng.
- Nói.
Khôi nói, vẻ mặt của hắn rất khó coi, ở hắn nghĩ đến hẳn là quét ngang mọi người, bây giờ lại bị bức bàn điều kiện, để hắn cực kỳ phiền muộn.
Phải biết, trước hắn đùa bỡn mọi người trong lòng bàn tay, tự nhiên có một loại cảm giác ưu việt không cách nào truyền lời, hiện tại cảm giác ưu việt này bị đánh nát, tương phản quá to lớn.