Năm người phân công nhau mà đi, bốn người Lăng Hàn đi một trận, quả nhiên, trước mặt lại có lối rẽ.
- Ghét nhất là mê cung, chơi không vui!
Hổ Nữu bĩu môi, có vẻ cực kỳ không vui.
Lăng Hàn vừa định nói chuyện, nhưng lập tức đưa tay vẫy một cái:
- Có động tĩnh!
Ba nữ đều làm ra chuẩn bị nghênh chiến, mà Tiểu Khủng cũng nhe răng, thái lộ hung ác.
Đùng, đùng, đùng, phía trước quả nhiên có thanh âm rất nhỏ truyền đến, chỉ một lúc sau, bọn họ liền nhìn thấy một vật cỡ trâu nước xuất hiện ở trước mặt bọn họ.
Mới nhìn, Lăng Hàn còn nghĩ mình lại đi tới dị vực, quái vật khổng lồ này cực kỳ giống sâu, cả người che một tầng giáp xác, mà bốn phía giáp xác che kín lông tơ, phía dưới mọc đầy cái chân nhỏ nhỏ.
Đúng, là mọc đầy, không giống như rết trăm chân, mà như cỏ dại, tranh nhau chen lấn mà từ trên người mọc ra, lít nha lít nhít, nhìn sẽ làm người cảm thấy buồn nôn.
Đây là sâu gì, c*̃ng quá xấu đi!
Lăng Hàn không có phát hiện con sâu này có mắt, cũng đúng, nếu như thường ngày sinh hoạt ở nơi như thế này, vậy con mắt có ích lợi gì đây?
Tuy Tiểu Khủng không có lông, nhưng da dẻ giống như khôi giáp căng ra đến mức chăm chú, cho thấy trạng thái sốt sắng cực độ.
Con sâu này hẳn rất bất phàm, bằng không không thể để Tiểu Khủng có phản ứng như thế.
Lăng Hàn dật động thần thức, muốn giao lưu với con sâu này một hồi, cho dù ngôn ngữ không thông c*̃ng không ảnh hưởng thần thức giao lưu.
Thế nhưng, khi thần thức của hắn đụng qua, chỉ cảm thấy con sâu này truyền tới tất cả đều là hỗn loạn cùng mơ hồ, căn bản không thể giao lưu.
Ngang!
Sâu phát ra công kích, nó há miệng, một làn sóng trùng kích lập tức rung động mà tới.