- Sẽ không phải là Tiên chủng hoàn mỹ chứ?
Huyền Vinh đột nhiên nói, trái tim nhảy oành oành oành, dù hắn là hậu nhân của Thiên Tôn cũng không nhịn được động ý tham lam.
Tiên chủng này, là then chốt dính đến bọn họ có thể đột phá Thiên Tôn hay không, bằng không trong lịch sử lại không phải không có Đế Tinh, nhưng thành tựu Thiên Tôn mới mấy cái?
Đây là cơ duyên nhất định phải nắm lấy!
- Mặc kệ như thế nào, tìm xem xem.
Hỏa Phù Dung nói.
Mọi người nghe hương mà động, tìm kiếm khởi nguồn, bọn họ khắp núi mà đi, rất nhanh phát hiện một sơn động, độ sâu không biết bao nhiêu, đen thùi không có một chút ánh sáng, lấy thị lực của bọn họ cũng không cách nào xuyên thấu.
- Thần thức c*̃ng không được, bên trong cực kỳ đặc thù, thật giống như có thể hấp thu tất cả, có vào không ra.
Vũ Hoàng nghiêm nghị nói.
Lăng Hàn trầm ngâm:
- Chỉ sợ chúng ta c*̃ng có vào không ra.
Nơi này quá quỷ dị, tuy thuyết pháp thượng thiên ban xuống cơ duyên cũng có chút đạo lý, nhưng những Thủy Đằng kia quá tà, hắn không tin đây là một cơ duyên lớn.
Có thể phải, nhưng nhất định sẽ cực kỳ nguy hiểm.
- Quỷ nhát gan!
Đông Phương Duệ cười nhạo nói.
Vũ Hoàng trừng mắt lên:
- Ngươi muốn ăn đòn sao?
Lúc này Đông Phương Duệ muốn bạo phát, nhưng nhìn khuôn mặt không vui của Nữ Hoàng cùng Hổ Nữu, mà Lăng Hàn tuy sắc mặt bình tĩnh, nhưng ai biết hắn lúc nào sẽ ra tay.
Hắn so sánh lực lượng một chút, thật muốn đánh nhau, người nhất định sẽ giúp hắn chỉ có Huyền Vinh, mà bên Lăng Hàn thì có bốn... chỉ tính Đế Tinh, so sánh thực lực đặc biệt cách xa.
Không thể đánh, trừ khi hắn hoặc là Huyền Vinh sẵn lòng đột phá Tiên Vương.