Nơi này... Xác thực quái lạ!
Tái chiến gần một canh giờ, Lăng Hàn cùng Kỷ Vô Danh đồng thời thu tay lại.
- Ha ha ha ha!
Hai người nhìn nhau một cái, đều cất tiếng cười to, có một loại thoải mái nói không nên lời.
Đối thủ như vậy, hiếm thấy!
Lăng Hàn có loại cảm giác, nếu như hắn có thể trở thành Thiên Tôn, như vậy có Kỷ Vô Danh tồn tại, hắn chí ít có thể rút ngắn thời gian gấp mười lần.
Một đối thủ tốt, có thể khích lệ hắn.
Kỷ Vô Danh hiển nhiên cũng như thế, vì lẽ đó trong ánh mắt hắn nhìn Lăng Hàn, vừa có chiến ý, c*̃ng có thưởng thức.
Đông Phương Duệ cùng Huyền Vinh nhìn nhau một cái, đều nhíu mày, không nghĩ tới Lăng Hàn cùng Kỷ Vô Danh lại nhanh như vậy liền ngừng chiến, căn bản không có liều đến lưỡng bại câu thương, cho bọn họ cơ hội xuất thủ.
Lăng Hàn nhìn lướt qua:
- Thành thật một chút, không nên tự tìm đường chết!
Hắn không có tùy tiện ra tay, bởi vì mọi người đều còn có một chiêu cuối cùng... đột phá Tiên Vương, không chỉ sức chiến đấu lưu ở Tiên Vương cảnh, còn có thể tăng lên một đoạn dài.
Vì lẽ đó, trừ khi là đánh lén, có thể bảo đảm kiến công, bằng không thì không nên đi uổng phí cái sức lực này.
Đương nhiên, Lăng Hàn hoàn toàn không cần cho Đông Phương Duệ cùng Huyền Vinh mặt mũi, lẽ nào bọn họ sẽ nhẫn không xuống khẩu khí này liền đi đột phá Tiên Vương?
Đông Phương Duệ cùng Huyền Vinh đều tức giận đến run rẩy, bọn họ chưa từng bị người đối xử như vậy a?
Nhưng bọn họ xác thực không phải đối thủ của Lăng Hàn, dù hai người liên thủ, tiến vào trạng thái Thiên Cấm, vậy c*̃ng chỉ có thể áp chế Lăng Hàn, muốn ở trong trạng thái Thiên Cấm ngăn ngắn g**t ch*t Lăng Hàn, đây là chuyện không thể nào.