Lăng Hàn không sợ, thể lực sôi trào, ở trong biển mạnh mẽ tạo ra một không gian rỗng, nhưng cái này rất tốn sức, thật giống như toàn bộ biển rộng đều đối địch với hắn, muốn đè ép hắn thành cặn bã.
Ở trên mặt biển cùng trong nước biển, thực là hai khái niệm hoàn toàn bất đồng.
Lăng Hàn thầm nói một câu, trong trạng thái này hắn nhiều nhất kéo dài một canh giờ, nếu không lấy thể lực của hắn cũng sẽ cảm giác được mệt nhọc.
Xèo, chỉ thấy một Thủy Đằng không biết từ địa phương nào vẫy tới, cuộn về phía Lăng Hàn.
Lăng Hàn múa Tiên Ma Kiếm đón đánh, sắc bén lấp lóe, sát khí ngút trời.
Thủy Đằng kéo tới, lại bị hắn một kiếm chém trúng, Lăng Hàn nhất thời chỉ cảm thấy mình chém ở trên Tiên Kim, tính cứng đáng sợ đến kinh người. Nhưng cái này dù sao không phải Tiên Kim, Lăng Hàn toàn lực bạo phát, Tiên Ma Kiếm c*̃ng thả ra sát khí kinh thiên.
Răng rắc, Thủy Đằng bị chặt đứt, nhất thời có vật chất màu xám từ trong chỗ đứt gãy trào ra, thật giống như máu c*̉a nó, nhất thời ô nhiễm thuỷ vực bốn phía.
Lăng Hàn lập tức cảm giác được tử khí tăng thêm nồng nặc, như ngàn vạn rễ nhỏ đâm tới hắn, muốn công phá phòng ngự của hắn.
Toàn bộ tử khí trong biển rộng đều đến từ loại sinh vật Thủy Đằng này, hay là sinh vật Thủy Đằng này bị tử khí trong biển rộng đồng hoá?
Lăng Hàn chưa kịp suy nghĩ, chỉ thấy Thủy Đằng bị chém đứt kia lần thứ hai đánh tới hắn, nó dài không biết bao nhiêu, trước bị Lăng Hàn chém xuống chỉ khoảng hai trượng, xa xa không thể dao động đến căn bản của nó.
Lăng Hàn cười gằn, quản ngươi dài bao nhiêu, ta nhất định không ngừng chém, xem có thể chém ngươi thành khúc nhỏ hay không!