- Bái kiến Lăng đại sư!
Bọn họ nói chuyện c*̃ng đã kinh động người phụ cận, một người ngoại lai nhìn thấy Lăng Hàn, vội vã đứng lên, cung kính hành lễ, trên mặt kính nể, cuồng nhiệt muốn tràn ra rồi.
Lăng Hàn rất tùy ý gật gù:
- Ngươi tên gì?
- Tại hạ Phó Đông!
Người kia vội vã kích động nói, tuy hắn cũng là Thăng Nguyên Cảnh, c*̃ng có khả năng bước vào Tiên Vương, nhưng ở trước mặt Lăng Hàn là cam tâm làm tiểu đệ.
Hết cách rồi, Lăng Hàn không chỉ là Ngũ Tinh Đại Sư, sức chiến đấu bản thân càng kh*ng b*, sau này c*̃ng chắc chắn trở thành Tiên Vương cường đại nhất... làm sao cũng là một trong.
Lăng Hàn nha một hồi, cười nói:
- Phó huynh.
Phó Đông càng kích động, ai nói Lăng Hàn khó ở chung, người ta khách khí lắm a. Những người nói lời dèm pha kia, hắc, chỉ là đố kị mà thôi.
Người thứ nhất thấy thế, sắc mặt không khỏi kinh biến.
Hắn là thổ dân trên Tiên lộ, đương nhiên sẽ không nhận thức, biết Lăng Hàn, nhưng hắn lại biết Phó Đông, bởi vì đối phương là bằng thực lực chân chính đánh vào, chứng minh hắn có tư cách ở chỗ này tu luyện.
Nhưng dù một cường giả như vậy, lại khom lưng khuỵu gối ở trước mặt Lăng Hàn, một bộ hoàn toàn nguyện ý làm thuộc hạ, đủ để chứng minh thực lực của Lăng Hàn mạnh mẽ đến mức nào.
Hắn không khỏi nghĩ mà sợ hãi, nếu như động thủ với Lăng Hàn, hắn nhất định sẽ tự rước lấy nhục.
Hắn vội vã cúi đầu, làm con rùa đen rút đầu.
- Này, ngươi luồn đầu vào bên trong làm gì?
Hổ Nữu nũng nịu nói, lại dám xem thường Lăng Hàn của nàng, Nữu biểu thị rất tức giận, muốn bỏ đá xuống giếng.
Người kia rắm c*̃ng không thả một cái, chỉ làm như không nghe thấy.