Bọn họ lên đường, bốn người Lăng Hàn một bên súc tích Tiên chủng, lĩnh hội biến hóa từ Thăng Nguyên đến Tiên Vương.
Ăn Tiên quả vào, kia chỉ là một lạc ấn, mà đây mới thực sự là Tiên chủng, lấy ý chí của bản thân đi ôn dưỡng, câu thông đại đạo, thì sẽ nảy sinh, cuối cùng trưởng thành Tiên Thụ.
Bốn người Lăng Hàn đều có theo đuổi càng to lớn hơn, cũng không có dự định để lạc ấn này hóa thành Tiên chủng, chỉ đặt ở trong óc thể ngộ.
Bởi vì xét nhà Thương Bắc Tiên Vương, bọn họ ngược lại lạc hậu hơn người ngoại lai khác, lại sau mười mấy ngày, bọn họ đi tới một toà thành thị, nơi này đồng dạng tọa trấn một vị Tiên Vương.
Lăng Hàn trước tiên dò xét một hồi, phát hiện nơi này không có Tiên Thụ tồn tại, cho nên bọn họ không có dừng lại gì, tiếp tục lên đường.
Bọn họ đơn giản thuê một chiếc xe ngựa, một đường thong thả nhàn nhàn, ngược lại có thay đi bộ, mình thì ở trong xe ngựa tiến hành tìm hiểu, Tiên chủng thiên nhiên hoàn chỉnh chất chứa quá nhiều bí mật, đừng xem chỉ là một lạc ấn, nhưng có thể diễn hóa ra vô số khả năng.
- Nếu như hiểu được bí mật của Tiên chủng này, chúng ta có thể sớm ngộ được bí mật của Tiên Vương, có thể có hạn độ mà vận dụng lực lượng Tiên Vương.
Lăng Hàn nói.
Ba nữ đều gật đầu, cái lạc ấn này là thiên địa tự nhiên thai nghén, bao hàm bí mật thành tựu Tiên Vương, chỉ có hiểu được bí mật trong đó, mới có khả năng để lạc ấn hóa thành Tiên chủng, nảy sinh trưởng thành. Mà tất cả then chốt kỳ thực ở chỗ bước thứ nhất, ngộ ra bí mật của Tiên Vương, sau đó dựa vào Tiên chủng câu thông thiên địa, lấy ra quy tắc bản nguyên nhất.
Bọn họ đều dốc lòng tu luyện, không có Tiên chủng, Tiên Vương thật giống như hoa trong gương, trăng trong nước, căn bản không thể chạm đến, hiện tại có Tiên chủng, bọn họ rốt cục tìm thấy ngưỡng cửa của Tiên Vương, nhưng c*̃ng chỉ là một ngưỡng cửa, còn có một đoạn đường dài phải đi.