Lăng Hàn cuối cùng không dám khinh thường, hắn vận chuyển ra năng lực mạnh mẽ nhất của mình.
Thể thuật!
Oành!
Đấm ra một quyền, hắn lại không bảo lưu.
Một màn kinh khủng xuất hiện, người đá này trực tiếp bị một quyền đập bạo.
Đệt!!
Đám người Thẩm Hạo toàn bộ hoá đá, trong lòng bốc lên vô số con thảo nê, bọn họ không thể nào hiểu được, trước đó sức chiến đấu của Lăng Hàn rõ ràng đã đạt đến cực hạn, nhưng vì cái gì lại đột nhiên bạo phát một đoạn dài?
Cái này sắp đạt đến sức chiến đấu của Tiên Vương, hù chết người a!
- Lẽ nào... hắn vừa mới ăn Hồng Ma thổ?
Có người run giọng nói.
- Không thể!
Những người khác lắc đầu, nếu như trước Lăng Hàn không có ăn Hồng Ma thổ, làm sao sẽ mạnh mẽ như vậy? Thậm chí còn muốn trâu bò hơn bọn họ ăn Hồng Ma thổ?
- Ta nghe người ta nói, tuy đại bộ phận người bên ngoài đều rất phổ thông, nhưng cũng có chút thiên tài kinh người.
Một người thong thả nói.
- Xem thực lực của chúng ta rõ ràng mạnh hơn cùng cấp, cái này được gọi là... Vương giả!
- Vương giả?
Những người khác nghe xong, có vẻ hơi đắc ý, danh hiệu này không sai, để bọn họ rất hài lòng.
- Nhưng ở trên Vương giả, còn có hai cấp độ.
Người lúc trước kia lại nói.
- Cái gì!
Những người khác kinh ngạc đến ngây người, bọn họ lại không phải thiên tài đạt đến trình độ cao nhất?
Những đệ tử này của Thương Bắc Vương đều cực kỳ tự phụ, cho rằng tư chất của mình là số một số hai, bằng không làm sao có khả năng được Thương Bắc Tiên Vương vừa ý?
Bây giờ nói, ở trên bọn hắn lại còn có thiên tài mạnh hơn hai cấp độ, để bọn họ làm sao có thể tiếp thu?