Hắn là siêu cấp Đế Tinh, không nói thể thuật, không nhìn quy tắc, sinh mệnh lũy thừa của hắn liền cao tới 4600 điểm!
Lăng Hàn một hơi đi về phía trước năm trăm trượng, ung dung như giẫm trên đất bằng, đến nơi này, tốc độ của hắn rốt cục chậm lại.
Công kích diễn hóa ra trở nên càng ngày càng kh*ng b*, không còn là một quyền một cước liền có thể hóa giải.
Thẩm Hạo âm thầm lắc đầu, hắn c*̃ng có thể xông đến vị trí kia, nhưng đã sớm ăn Hồng Ma thổ, nếu không thì năm mươi trượng chính là cực hạn.
Xèo xèo xèo, chỉ thấy mấy đạo nhân ảnh bay đến, tất cả đều là nam tử nhìn qua khá trẻ tuổi.
- Thẩm sư huynh.
Bọn họ trước tiên nhìn Thẩm Hạo kêu một tiếng, sau đó dồn dập nhìn về phía Lăng Hàn.
- Khà khà, sắp tới cực hạn a?
- Còn tưởng rằng có gì đặc biệt, chỉ như thế.
- Một người ngoại lai có thể đi đến một bước này, đã rất tốt.
Bọn họ ngươi một lời ta một câu, đều toát ra cảm giác ưu việt mãnh liệt.
Dưới cái nhìn của bọn họ, Lăng Hàn là không thể tiếp tục tiến lên.
- Thẩm sư huynh, tại sao ngươi lại dẫn bọn họ đi vào?
Có người chất vấn Thẩm Hạo.
- Đúng vậy.
Những người khác dồn dập gật đầu, đây chính là tài sản riêng của Thương Bắc nhất mạch, tuy bọn họ hầu như không thể đạt được trái cây hoàn chỉnh, nhưng ở đây hít chút hương quả, c*̃ng có thể để cho bọn họ ở trong mấy trăm ức năm thành tựu Tiên Vương, đây là cơ duyên lớn kinh người.
Hiện tại Thẩm Hạo dẫn theo bốn người ngoài đi vào, tự nhiên sẽ ảnh hưởng lợi ích của bọn họ, để bọn họ cực kỳ bất mãn.
Thẩm Hạo chỉ lười biếng cười cợt, không có để ý tới.
Phía trước, sau khi Lăng Hàn tiến một bước, chỉ thấy một tảng đá lớn phát sáng, lại diễn hóa thành một con thỏ màu vàng.