Bốn người Lăng Hàn đương nhiên sẽ không dễ tin người khác như vậy, mỗi một bước đều rập khuôn Thẩm Hạo, vững vàng ghi vào trong đầu.
Gần như đi mười dặm, phía trước rộng rãi sáng sủa, thật giống như đi vào một bình nguyên.
- Xem nơi đó.
Thẩm Hạo chỉ vào vách núi phương xa nói.
Mấy người Lăng Hàn ngưng mắt nhìn sang, mơ hồ có thể thấy được ở trên vách núi mọc ra một cây, chỉ cao ba thước, lá cây rất rậm rạp, ở giữa lá là năm trái cây đỏ ngầu, phía trên che kín hoa văn không cách nào dùng ngôn ngữ hình dung, không biết có phải là vì khoảng cách quá xa hay không, bọn họ không thấy rõ dáng vẻ cụ thể của hoa văn.
- Hẳn không quan hệ khoảng cách a.
Lăng Hàn rất nhanh lắc đầu nói.
Nữ Hoàng gật đầu biểu thị đồng ý:
- Chúng ta cách cây Tiên Thụ kia nhiều nhất ngàn trượng, nhưng chúng ta nhìn gốc cây kia cũng cảm thấy mơ hồ, vậy thì không bình thường.
- Trái cây lúc nào chín?
Hổ Nữu càng quan tâm điểm ấy.
Thẩm Hạo suy nghĩ một chút:
- Thời điểm Tiên Thụ nở hoa, kết quả, ngay cả Gia sư cũng còn chưa đắc đạo, cây Tiên Thụ này vẫn không có ai biết, vì lẽ đó không ai biết thời gian cụ thể. Nhưng mấy tháng này đã có thể nghe thấy được hương quả, dựa theo cổ tịch nói, trái cây thành thục sẽ trong vòng mười năm.
- Đến rồi!
Hắn đột nhiên nói, lập tức khoanh chân ngồi xuống.
Bốn người Lăng Hàn cũng nghe thấy được một mùi thơm nói không được cụ thể là mùi vị gì, nhưng dễ ngửi vô cùng, để bọn họ sung sướng đê mê, thật giống như cùng đại đạo hợp thành một thể.
- Mùi thơm này chính là Tiên Thụ phát ra, không nên bỏ qua, cái này có thể tu ra Tiên chủng!
Thẩm Hạo nhắc nhở.
Bốn người Lăng Hàn cũng hiếu kỳ, mảnh vỡ Tiên chủng thật là ở khắp mọi nơi a.