Tất cả mọi người hoan hô, Lăng Hàn đây là ưu thế nghiền ép tuyệt đối a. Hơn nữa, Cửu Luyện là khái niệm gì? Lại tiến lên một bước, Lăng Hàn liền có thể trở thành Ngũ Tinh Đại Sư.
Quá kinh người.
Tạ Dương Băng hồn bay phách lạc, hắn lại thua Lăng Hàn, người so với hắn còn muốn trẻ tuổi hơn.
Tiền Vô Ý lộ ra sát khí, thực lực đan đạo mạnh hơn thì đã làm sao? Cái này dù sao cũng là thế giới của Võ Giả, chỉ cần hắn g**t ch*t Lăng Hàn, như vậy Tạ Dương Băng vẫn có thể thượng vị.
Hắn vừa định động thủ, đã thấy Lăng Hàn nhìn sang hắn.
- Không nên muốn chết!
Lăng Hàn từ tốn nói, trong con ngươi nhảy qua một đạo sát khí.
Tiền Vô Ý cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, cái nhìn này, đạo sát khí kia thực là đáng sợ, để hắn phảng phất như đối mặt một vị Tiên Vương vô địch.
Nhưng hắn lập tức tiếp sức cho mình, chỉ là một Thăng Nguyên tiểu thành nho nhỏ, làm sao là đối thủ của hắn? Coi như đối phương nắm giữ quy tắc Thời Gian thì đã làm sao, chênh lệch hai cảnh giới nhỏ có thể ảnh hưởng đến mình sao?
Ngược lại, chỉ cần hắn lấy lực lượng quy tắc tràn ngập toàn bộ khu vực, liền có thể để Lăng Hàn không cách nào thuyên chuyển đến quy tắc Thời Gian, vậy coi như quy tắc Thời Gian chí cao thì đã làm sao?
Hắn càng ngày càng bạo, tay phải hóa thành trảo, lực lượng quy tắc đang ngưng tụ, cái này không ra tay thì thôi, vừa ra tay chính là lôi đình đại chiêu, muốn một lần g**t ch*t Lăng Hàn.
Lăng Hàn cười gằn, hắn tự nhiên có thể phát hiện mờ ám của Tiền Vô Ý.
Con chó già này thực sự là tự mình muốn chết.
- Người trẻ tuổi, ngươi quá kiêu ngạo!
Tiền Vô Ý hung hãn ra tay, oanh, hung diễm vô tận phô trương, hắn cười ha ha, tay phải thật giống như hóa thành móng vuốt cự thú, tóm tới Lăng Hàn.