- Ta là Thăng Nguyên đại viên mãn, ngươi là tiểu thành, vừa vặn cao hơn ngươi hai cảnh giới nhỏ.
Đây là Vô Nhạc Thiên Tôn nói, chỉ cần không vượt qua Lăng Hàn hai cảnh giới nhỏ, ai cũng có thể ra tay với Lăng Hàn.
Đồ tôn của một Thiên Tôn lại còn sẽ có kiêng kỵ, có thể thấy được trận chiến đó của Vô Nhạc Thiên Tôn thực sự là đánh ra một bầu trời, để tất cả mọi người biết, Tiên Vực còn có Thiên Tôn thứ tư, hơn nữa cực kỳ cường thế.
Lăng Hàn chắp hai tay sau lưng nói:
- Vậy thì đến lĩnh giáo một hồi.
Hai người cùng bay lên trời, chỉ một lúc sau, giữa bầu trời bùng lên ánh sáng kinh người, từng đạo từng đạo nổ vang truyền đến, phảng phất như Lôi Minh.
Tất cả mọi người ngửa mặt nhìn lên bầu trời, nhưng ngoại trừ Hổ Nữu, Nữ Hoàng, Nhu yêu nữ, những người khác căn bản thấy không rõ lắm.
Lão tổ Khổng gia c*̃ng không thấy rõ, bởi vì tu vi của hắn bị phong ấn, ở trong lòng hắn âm thầm cầu khẩn, tốt nhất là Cửu Toàn giết Lăng Hàn, sau đó g**t ch*t những người khác, để hắn có thể thoát vây.
Đương nhiên, hắn c*̃ng có lo lắng, vạn nhất Cửu Toàn hung tính quá độ, giết luôn hắn thì làm sao bây giờ?
Nhưng chỉ một chút thời gian, liền không còn nổ vang truyền đến, hết thảy khôi phục gió êm sóng lặng.
Xèo, một bóng người hạ xuống, chính là Lăng Hàn.
- Chạy rồi.
Lăng Hàn nói.
Hắn nhìn phương xa, ánh mắt ngưng tụ, không thể không thừa nhận, Cửu Toàn đúng là một đối thủ rất tốt, thực lực cực kỳ mạnh mẽ, nhưng đối đầu với thể phách kinh người của hắn, cũng chỉ có phần chịu đòn, bởi vậy tự nhiên chỉ có thể bại lui.
Đồ tôn của Thiên Tôn, quả thật có chỗ hơn người, nếu không phải Lăng Hàn vừa đạt được máu Thiên Tôn, tăng thể phách lên một bước, trận chiến này thắng bại thật rất khó nói.